Chương 3: (Vô Đề)

"Xin chào, tôi là trợ lí của Khương tổng, xin hỏi có việc gì không?"

"Tôi…" Khương Bảo ngập ngừng, dừng một chút mới nói: "Có thể đưa điện thoại cho Khương tổng không? Tôi là… bạn của em gái anh ấy, có chuyện vô cùng quan trọng cần nói."

"Vậy sao? Xin hãy cho tôi biết tên của cô, tôi sẽ đi chuyển lời." Người đàn ông nhàn nhạt nói.

"Tôi tên Lâm Xán."

Khương Bảo có chút chán nản, cô cảm thấy trong vòng dăm ba câu không thể giải thích rõ ràng được… cũng không thể khiến cho người khác tin mình, không ngoài dự liệu, quả nhiên hai giây sau bên kia đã cúp máy.

Trợ lý cất điện thoại đi, hắn thường xuyên nhận được mấy cuộc gọi tương tự, có mấy số không biết từ đâu gọi tới. Lúc thì gọi xin đầu tư, lúc thì gọi xin Khương tổng nương tay giơ cao đánh khẽ cho mình.

Hắn nhanh chóng vứt cuộc gọi đến từ Trung Quốc này ra sau đầu.

Khương Bảo nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, ở Trung Quốc đại lục không thể đăng nhập vào Facebook… nhưng mình vẫn có thể liên lạc với anh hai qua skype!

Trong điện thoại không có app này, cô bắt đầu tải về, tải được 89% thì đột nhiên bị đứng.

Khương Bảo loay hoay mãi mới hiểu ra… Điện thoại không đủ tiền nên bị dừng rồi.

Bởi vì cô dùng dữ liệu di động để tải skype.

Nhà phát hành gửi tới một tin nhắn nhắc nhở cô thiếu phí 23 tệ, mà hiện tại trong túi cô bây giờ chỉ còn 14 nhân dân tệ mà thôi.

Khương Bảo rất bối rối, từ trước đến giờ cô chưa từng nghĩ sẽ có một ngày mình lại rơi vào khốn cảnh thế này.

Cơ thể này đã không ăn cơm trong vài ngày liên tiếp rồi, vẫn luôn dựa vào việc tiêm đường glucose để duy trì lượng calo cần thiết, hiện tại cô cảm thấy rất đói.

Khương Bảo men theo đường nhỏ đi về phía trước, trời đang dần tối lại, cô không biết phải đi đâu, chẳng lẽ đêm nay cô phải lưu lạc nơi đầu đường xó chợ sao?

Lúc đi ngang qua một quán cà phê internet, Khương Bảo dừng lại, cô không có chứng minh thư, bây giờ vẫn đang là trẻ vị thành niên, trên người cũng chẳng có đủ tiền, đành phải xua tan ý định vào nơi này. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc được thực hiện bởi LuvEva. Nam Lăng và được đăng duy nhất tại luvevaland. co. Nếu bạn có đọc ở những trang đăng lại khác xong cũng nhớ qua luveva đọc để ủng hộ view cho team mình nhé. Mọi thắc mắc xin gửi về page LuvEva land hoặc Sắc

- Cấm Thành.

Cô bắt đầu suy nghĩ, nếu mình là Lâm Xán thì bây giờ sẽ đi đâu nhỉ? Đúng rồi! Lâm Xán vẫn còn là học sinh cấp 3! Ngày thường cô ở trong kí túc xá trường!

Khương Bảo xốc lại tinh thần, ít nhất tối nay đã có chỗ nghỉ chân rồi, cô hỏi người trên đường cách đi tới Tứ Trung Ninh Thị, đổi xe buýt hai lần, 40 phút sau tới cổng trường.

Khương Bảo xuống xe liền thấy ven đường có người đang bán bánh rán, mùi hương thật hấp dẫn.

Cô hiện tại đói tới nỗi bước đi có chút lảo đảo, bỏ tiền mua một cái, không ngờ mùi vị cũng không tệ.

Khương Bảo không mặc đồng phục, nhưng bảo vệ biết cô nên thuận lợi đi vào trong trường.

Ninh Thị Tứ Trung là một trường trung học tư thục, điều kiện trang thiết bị khá tốt, tỉ lệ trúng tuyển là 15%, hồi cấp 2 thành tích học tập của Lâm Xán rất tốt, cô là tự mình thi vào được.

Đi qua khúc cua phía trước chính là kí túc xá nữ, Khương Bảo dừng lại, cô không biết Lâm Xán ở toà nào trong kí túc xá.

Danh bạ điện thoại của Lâm Xán không lưu bất kì số nào, như thể đang quay lưng lại với cả thế giới, sẽ không chủ động liên lạc với ai.

Khương Bảo đang do dự không biết làm sao, chợt nghe thấy sau lưng vang lên một tiếng cười.

"Oa, đại minh tinh về rồi đấy à?"

"Ha ha, cô ta đúng là gan thật đấy, trốn học còn nhiều hơn cả chúng ta."

"Lúc nào cũng điệu bộ, người phòng 402 ngán cô ta lắm rồi."

Khương Bảo quay đầu nhìn những người đứng đằng sau, nam có nữ có, ánh mắt họ nhìn về phía cô không mang theo tia hảo cảm nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!