Khương Bảo đã quyết là phải làm, vậy nên cô qua gõ cửa phòng ngủ bên cạnh.
Cô ép Lâm Xán ghi nhớ số sê
-ri và và mật khẩu của mình ở ngân hàng Thuỵ Sĩ, lăn lại lăn lại một hồi cũng mệt lử.
Đã muộn lắm rồi mà ngày mai cô còn phải dậy sớm, giường bên này cũng rất to nên Khương Bảo liền ngủ thẳng cẳng.
Người cùng giường mang cơ thể của mình, cũng chẳng có gì để xa lạ.
Sáng hôm sau thức dậy Khương Bảo sờ sờ ngực mình, vẫn là cúp A, chứ không phải cúp C…
Được rồi, chẳng có biến chuyển gì cả.
Khương Bảo nhíu mày, má nó, quả nhiên không dễ dàng như vậy, vẫn phải nghĩ thêm cách khác thôi.
Gần đây tần suất nói bậy của cô tăng vọt.
Lâm Xán thì cả đêm không được ngủ ngon, biết là chị ấy không định thăm dò mình… nhưng mà vẫn hoang mang lắm.
Khương Bảo rời giường, nói: "Nhìn chị làm gì, mau đánh răng rửa mặt rồi xuống lầu ăn sáng đi, dạo này chị không có thời gian trông em đâu, chị đã tìm cho em một giáo viên rồi, cũng khá đáng tin, chín giờ thì em qua đó học."
Lâm Xán gật đầu, trong lòng khẽ thở dài.
Hai người bằng tuổi nhau, nhưng Khương Bảo giỏi hơn cô nhiều… Cô không dám cũng không muốn cãi lại chị ấy.
Khương Hạo Tranh rất ngạc nhiên, tình cảm của hai chị em này tốt thật, nghe người giúp việc nói tối hôm qua còn ngủ cùng nhau.
Anh ăn sáng xong, vừa lau tay vừa nói: "Phải rồi, mai là buổi họp thường kì của văn phòng chi nhánh, anh định đến lúc đó sẽ thông báo chuyện để em tiếp quản khách sạn, hai ngày nữa anh sẽ về Mĩ."
Khương Bảo: "Em đã sắp xếp cả rồi, sẽ cho Lâm Xán đi cùng anh."
Dù sao hiện giờ thân phận của cô chỉ là con gái mới nhận về của Khương gia, rất không phải lúc.
Khương Hạo Tranh: "Những chuyện khác đều không có gì quan trọng, còn nữa, tuần sau là sinh nhật lần thứ 45 của vợ Tạ Hồng, bên đó đã đưa thiệp mời rồi, đi hay không tuỳ em."
Khương Bảo gật đầu: "Ừm, em biết rồi."
"Đừng làm ra sơ xuất, có gì không giải quyết được cứ nói với anh hai." Khương Hạo Tranh vỗ vai Khương Bảo, lại nhìn Lâm Xán phía đối diện mắt đã hơi hoe hoe, cười cười đi ra ngoài.
Anh cảm thấy cách thức sống chung của hai người này quả thực rất thú vị.
Người giúp việc mang lên hai bát yến đã được nấu ngon lành, Khương Bảo nhìn cái người đang đực mặt kia, lên tiếng nhắc nhở: "Uống đi."
Lâm Xán hoàn hồn, cúi đầu dùng thìa khuấy khuấy.
Sáng nào cô cũng phải ăn yến theo Khương Bảo, không biết hôm nay làm sao lại giở máu phản kháng: "Em nghe người ta nói lượng dinh dưỡng của cái này chỉ ngang với trứng gà thôi."
Khương Bảo nhàn nhạt nói: "Nghe ai nói? Ngon hơn trứng gà nghe còn được, ăn yến giúp dưỡng tóc."
Lâm Xán: "…"
Một bát này có thể mua được cả một căn phòng trứng gà, nhưng đối với Khương Bảo mà nói thì chẳng là cọng lông gì.
Không biết số tiền 240 triệu… rốt cuộc có bao nhiêu số 0 đây.
Khương Bảo buông đũa: "Ngày mai em đến công ty, làm theo những gì chị dặn là được, chị sẽ giữ liên lạc với em trong suốt quá trình, còn nữa, bắt đầu từ ngày hôm nay, em không được phép ăn vặt, sau 6 giờ tối không được ăn gì nữa."
Lâm Xán: "… Lần trước xảy ra chuyện như vậy, chúng ta có cần đi không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!