Chương 27: (Vô Đề)

Thấy bọn họ định cãi nhau, người đàn ông đứng dậy nói: "Chuyện đó… tôi không phải là đạo sĩ lên đồng gì đâu."

"Tôi không hỏi anh! Im miệng." Khương Bảo trừng mắt nhìn đối phương, hít một hơi thật sâu, sau đó mới hỏi Lâm Xán: "Em nói cho hắn ta rồi à?"

Con bé là em gái ruột, lại còn đang dùng cơ thể của mình, không thể động tay động chân được.

Phải bình tĩnh, không được nổi nóng.

"… Không có, em chỉ nói là có chuyện cần nhờ anh ta giúp thôi."

Khương Bảo tạm yên tâm, may mà sự việc vẫn chưa trở nên phức tạp hơn.

Cô quay sang nói với vị khách không mời mà đến của hôm nay: "Con bé giỡn với anh thôi, có điều tôi sẽ trả anh thù lao cao gấp 10 lần so với thoả thuận, điều kiện là anh xem như chưa từng tới đây, cũng không được nói cho bất kì ai, như vậy đôi bên đều có lợi."

Dư Huyên: "Tôi không cần tiền."

Khương Bảo híp mắt: "Anh chê chuẩn bị chưa đủ, tính tống tiền đấy à? Anh có biết những người ôm loại suy nghĩ này cuối cùng có kết cục ra sao không?"

Dư Huyên: "…"

Ê! Có gì từ từ nói chứ đừng hăm doạ nhau nha!

Lâm Xán khe khẽ giải thích: "Anh ta không phải người như vậy đâu, đây thực sự là cao nhân mà em tìm được."

Dư Huyên thấy tình hình không ổn, nhanh nhảu nói: "Tôi biết rồi, cô không phải là cô, cô ấy không phải là cô ấy, có đúng không!"

Bà cô này nóng tính quá!

Khương Bảo còn tưởng người này là lừa đảo, đang định gọi Alva vào xử lí, thì bỗng khựng lại khi nghe được câu này.

Mặt không biến sắc, cô nói: "Tôi không hiểu anh đang nói gì."

Dư Huyên: "Cô hiểu, cô không phải là cô, cô ấy không phải là cô ấy."

Khương Bảo hồ nghi nhìn Lâm Xán.

Đầu Lâm Xán lắc lắc như cái lục lạc được gắn động cơ: "Em thực sự không có nói gì hết! Em thề!"

Khương Bảo nhanh chóng xua tan nghi ngờ, dù sao Lâm Xán vẫn chưa thộn đến mức đi nói chuyện này cho một người xa lạ.

Nếu mà hết thuốc chữa như thế thật, thì có lẽ nên cho đi trồng chuối luôn cho rồi.

Khương Bảo chỉ tin vào khoa học và công nghệ, là một người theo thuyết vô thần từ đầu tới đuôi, nếu không phải vì chuyện phát sinh trên người cô dạo gần đây thì cô tuyệt đối sẽ không tin nửa phần. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc được thực hiện bởi LuvEva. Nam Lăng và được đăng duy nhất tại luvevaland. co. Nếu bạn có đọc ở những trang đăng lại khác xong cũng nhớ qua luveva đọc để ủng hộ view cho team mình nhé. Mọi thắc mắc xin gửi về page LuvEva land hoặc Sắc

- Cấm Thành.

Nhưng hiện giờ… trong lòng lại nảy sinh một chút nghi hoặc.

Khương Bảo không xác nhận với hắn, chỉ nói một cách mơ hồ: "Vậy anh nói cho tôi biết, nguyên nhân dẫn đến việc này và làm thế nào để giải quyết là được."

Dư Huyên: "Rất nhiều cặp song sinh có cảm ứng tâm linh mạnh mẽ hơn so với người bình thường, hoặc biết đâu đây là định mệnh…"

Khương Bảo cắt ngang hắn: "Bớt nói nhảm, vào trọng tâm."

Dư Huyên: "Có nghĩa là bây giờ hai người chỉ không phân riêng rẽ về mặt thể xác, nếu có một ngày, hai người có thể hoàn toàn tuy hai mà một, thì tình hình sẽ thay đổi."

Khương Bảo trầm ngâm mười mấy giây, hồ nghi nhìn hắn: "Anh thực sự là cao nhân? Vậy còn cách nào khác không?"

"Tôi mới tới Ninh Thị thôi, vẫn chưa được tính là cao nhân." Ngừng một chút nói tiếp: "Tôi có thể cho cô một lá bùa, hôm nay trước khi ngủ cô hãy dán nó lên trán."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!