Chương 26: (Vô Đề)

Nếu là Khương Bảo, thì có lẽ bây giờ đang suy tính bước tiếp theo phải làm thế nào.

Nhưng mấu chốt là bây giờ cô không phải.

Khương Bảo là một người rất tỉnh táo.

Cho dù bây giờ mọi thứ của cô đều bình thường, sau khi thôi học vào tập đoàn làm việc, nhưng mấy lão già kia sẽ viện cớ rằng kinh nghiệm của cô còn non 

mà tìm đủ cách làm khó.

Mặc dù có anh hai hậu thuẫn, nhưng đây vẫn sẽ là con đường đầy chông gai.

Khương Bảo đã quen với thử thách, lần nào cũng vậy, dù bên tai có vo ve bao nhiêu lời hoài nghi đi nữa, cô cũng sẽ kiên định chọn con đường khó đi nhất.

Nhưng bây giờ thì khác, nếu cô vào công ty với thân phận Lâm Xán, một học sinh cấp 3 vừa được nhận về… thì đảm bảo sẽ được lặn ngụp trong những tiếng phản đối, khó khăn tăng lên gấp bội.

Cho Lâm Xán ra ngoài, còn mình thì đứng đằng sau điều khiển cũng không ổn.

Lâm Xán không đối phó được những mối quan hệ phức tạp kia, bất cẩn một chút có khả năng còn dẫn đến rắc rối lớn.

Mặc dù vô cùng đáng tiếc khi bỏ qua cơ hội này, nhưng Khương Bảo biết mình cần phải có sự ổn định hơn, con đường đi đến đỉnh cao hẵng còn dài, cô có lòng kiên nhẫn.

Khương Bảo hạ tầm mắt: "Cảm ơn anh hai, nhưng em cảm thấy bây giờ chưa phải lúc."

Khương Hạo Tranh cũng không truy hỏi lí do, gật đầu: "Nếu em đã quyết định, vậy cứ chờ đã."

Khương Bảo đổi chủ đề, nói tiếp: "Thực ra em có hứng thú với việc kinh doanh khách sạn do chị dâu quản lý."

Khương Hạo Tranh có hơi ngạc nhiên, "Lợi nhuận của khách sạn mỗi năm đều giảm, ban giám đốc đã cân nhắc đến việc bán lại, em chắc chứ?"

Khương Bảo: "Em muốn thử một chút, lấy danh nghĩa của em và Lâm Xán."

Chi bằng bắt tay vào giải quyết việc khác, dẫu sao cô có kinh nghiệm, xuất phát lại từ đây sẽ dễ dàng hơn nhiều, không cần tốn bao nhiêu công sức. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc được thực hiện bởi LuvEva. Nam Lăng và được đăng duy nhất tại luvevaland. co. Nếu bạn có đọc ở những trang đăng lại khác xong cũng nhớ qua luveva đọc để ủng hộ view cho team mình nhé. Mọi thắc mắc xin gửi về page LuvEva land hoặc Sắc

- Cấm Thành.

Chuỗi khách sạn này không dính dáng đến các bộ phận khác của tập đoàn, cũng ràng buộc rất ít, ban đầu cô bằng lòng tiếp quản cũng là vì cân nhắc đến điểm này.

Chỉ là lần này làm sớm trước 2 năm.

Khương Hạo Tranh gật đầu: "Vậy được, coi như cho em luyện tay nghề, anh sẽ thu xếp giúp em."

"Vẫn là anh hai thương em." Khương Bảo thở phào nhẹ nhõm.

Khương Hạo Tranh đứng lên, vỗ vai Khương Bảo: "Có chuyện gì em đều có thể đến tìm anh, A Bảo, giữa em và anh không cần quá câu nệ đâu."

Khương Bảo gật đầu, dạo này quan hệ giữa cô và anh hai trở nên thân thiết hơn rất nhiều, có lẽ là vì anh hai đã biết bí mật của mình.

Mặc dù lúc trước cô cố tình lấy lòng anh hai, nhưng giữa hai người vẫn rất xa cách, tính cách Khương Bảo mạnh mẽ, có chuyện gì cô đều tự mình cố gắng giải quyết, không nhờ người khác.

Bây giờ cô mới hiểu được, thực ra không cần thiết phải tính toán quá, nếu có anh hai mượn nước đẩy thuyền, thì mình cũng sẽ bớt phải đi đường vòng rất nhiều.

_______

Khương Bảo về nhà lên lầu, lúc đi ngang qua thư phòng, cô nhìn thấy Lâm Xán đáng lẽ ra phải đang làm bài thì lại ngủ gục trên bàn.

Cô lắc đầu.

Khương Bảo về phòng, nghĩ một hồi vẫn phải ra ngoài dặn dò người giúp việc đi đánh thức cái người đang ngủ trong thư phòng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!