Buổi trưa tan học Khương Bảo lấy điện thoại ra xem, bên trên đề 3 cuộc gọi nhỡ.
Cô đã lưu tổng cộng được 10 số, những số gọi được có thể đếm trên đầu ngón tay.
Người gọi tới là Triệu Uyên Thanh – một thành viên trong girlgroup của Lâm Xán, hồi đó có cho Khương Bảo vay tiền ăn cơm, còn giới thiệu cho cô công việc ở hội triển lãm.
Không mấy người có thể làm cho Khương Bảo chịu ơn nên cô rất có ấn tượng về người này.
Cô gọi lại, bên kia nhanh chóng bắt máy.
"Lâm Xán, người đại diện nói không liên lạc được với người nhà cậu, lo có chuyện gì xảy ra nên hỏi trong chúng tôi có ai quen cậu không, ngày mai cậu không đến chụp thật à?"
"Chụp cái gì?"
"Thì chụp hình áo tắm ấy."
Khương Bảo: "Cậu nói lại coi."
Triệu Uyên Thanh nói: "Được rồi, thực ra tôi cũng biết cậu sẽ không tới, dù sao cậu thông minh thế cơ mà. Nhưng chúng tôi đã kí hợp đồng với công ty, nếu người khác nửa đường rút lui thì sẽ phải bồi thường hai ba chục vạn, nhưng cậu thì khác, điều kiện của cậu tốt lại còn khá có tiếng, nếu phá hợp đồng, người đại diện nói cậu sẽ phải bồi thường 300 vạn mới xong!"
Dạo gần đây Khương Bảo bận bù đầu bù cổ, cũng sắp quên mất việc Lâm Xán có kí hợp đồng với bên kia. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc được thực hiện bởi LuvEva. Nam Lăng và được đăng duy nhất tại luvevaland. co. Nếu bạn có đọc ở những trang đăng lại khác xong cũng nhớ qua luveva đọc để ủng hộ view cho team mình nhé. Mọi thắc mắc xin gửi về page LuvEva land hoặc Sắc
- Cấm Thành.
Chủ yếu là vì những người đó không làm trò gì nên cũng chẳng để ý.
Hơn nữa cô luôn nghĩ việc này cũng chẳng có gì to tát, không ngờ những gì Lâm Tiểu Viện nói hôm đó đều là thật, nếu muốn rút lui thì phải bồi thường 300 vạn?
Chút tiền này đối với Khương Bảo mà nói chẳng đáng là gì, nhưng cô đâu có ngu mà mất tiền bậy bạ.
Cô không có thiện cảm với công ty đó.
"Cậu đưa điện thoại của người đại diện cho tôi, lúc trước tôi xoá số ông ta rồi."
Triệu Uyên Thanh: "Cậu xoá số ông ta?... Ờ được."
Cô luôn cảm thấy đây không phải là chuyện tốt, 300 vạn cũng không phải là số tiền nhỏ…
Nhưng cô vẫn gửi số di động qua, có lẽ đối phương có cách giải quyết chăng?
Cô rất tin tưởng vào Lâm Xán.
Khương Bảo gọi tới, hỏi thẳng: "Ông là người đại diện đúng không? Scan hợp đồng công ty gửi cho tôi xem."
Trương Xuyên là người đại diện cho một girlgroup lẹt phẹt, năng lực nghiệp vụ thì bình thường chứ năng lực tẩy não rót súp gà(*) thì hay lắm.
Dạo gần đây gã không gọi được cho Lâm Xán, nhưng phía mợ cô ta đã cam đoan nắm chắc, tuyệt đối sẽ không có vấn đề gì.
Cũng được mười mấy ngày rồi mà công ty vẫn chưa nhận được điện thoại của Thẩm Hà Hương, lúc này mới nhận thấy có điều không đúng mới bắt đầu bắt tay đi tìm Lâm Xán.
Trương Xuyên hỏi: "Mai cô có đến không Lâm Xán? Còn nữa mợ cô đâu rồi?"
Khương Bảo: "Người đàn bà đang ở trong trại tạm giam chờ công tố và kết án, ông phải vào trong đó thì mới gặp được. Ông gửi hợp đồng qua cho tôi, tôi xem xong rồi nói tiếp."
Trương Xuyên: "Cô muốn làm gì?"
Khương Bảo hơi mất kiên nhẫn, dằn giọng nói: "Gửi hợp đồng qua cho tôi, bên tôi mới làm bước tiếp theo được."
"Cô nói cái gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!