Tạ Hồng choáng váng, đang nói chuyện yên lành sao đột nhiên lại động tay động chân như thế!
Vốn ông không biết phải làm gì với cồn và băng gạc trong tay, bây giờ cuối cùng cũng có chỗ để dùng rồi.
Ông vội ngồi xổm xuống bịt vết thương trên đầu con trai lại, tên này rõ ràng đã tính làm thế này từ ban đầu rồi!
Hai anh em này ngoài mặt thì bình thản, còn bên trong thì khó lường. Mẹ nó, thà phát điên ngay lúc đầu có phải hơn không!
Tạ Hồng cảm thấy đau đầu, lần này e là không làm to một trận thì không yên. Ông cũng tức lắm mà không dám nói gì. Hồi đó lão đại và lão tam của Khương gia bắt tay với nhau làm ầm ĩ một phen mà vẫn không thắng được lão nhị.
Khương Hạo Tranh có thể ngồi vững ở vị trí này nhiều năm như vậy, hiển nhiên không phải là đồ giá áo túi cơm. Ông không nắm chắc được phần thắng nên không muốn trở mặt đối đầu với hắn.
Ngoài mặt Khương Bảo trông rất bình tĩnh nhưng thực ra nội tâm đang rất kinh hãi.
Đây là lần đầu tiên cô thấy anh hai động thủ đánh người, nhìn tên bỉ ổi kia nằm rạp trên đất không dậy nổi là đủ hiểu anh đã ra tay nặng thế nào. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc được thực hiện bởi LuvEva. Nam Lăng và được đăng duy nhất tại luvevaland. co. Nếu bạn có đọc ở những trang đăng lại khác xong cũng nhớ qua luveva đọc để ủng hộ view cho team mình nhé. Mọi thắc mắc xin gửi về page LuvEva land hoặc Sắc
- Cấm Thành.
Khương Hạo Tranh ngồi xuống, anh dựa vào ghế nói: "Em gái của tôi sẽ đi bệnh viện để làm kiểm tra toàn diện, nếu như không có ảnh hưởng gì đến sức khoẻ thì chúng ta sẽ bàn tiếp về việc xin lỗi, còn ngược lại thì sẽ hơi khó giải quyết rồi."
Anh vừa dứt lời, nhiệt độ trong phòng khách như hạ xuống mấy độ.
Tạ Hồng cũng không nhịn được cơn tức, ông nắm lấy cổ áo con trai, nghiến răng hỏi: "Mày mau nói đi, rốt cuộc là thế nào, có để lại di chứng gì không?"
Tạ Luật Phàm run rẩy: "Không, không có, tôi cam đoan là rất an toàn!"
Hắn là ông trời con luôn được người xung quanh nâng niu chiều chuộng, nhưng bây giờ bắp chân run lẩy bẩy không ngừng, hắn rất sợ người đàn ông trước mặt này!
Hắn thề thốt một tràng nói thuốc đó mình cũng có uống! Thực sự không có vấn đề gì!
Khương Hạo Tranh khinh thường nói: "Cậu không phải bác sĩ, cậu nói không tính."
Tạ Hồng: "…"
"Thế này đi, giờ cũng muộn rồi tôi không giữ khách nữa, Tạ tổng có thể nghỉ tạm ở chỗ tôi, nhưng còn tên súc sinh này thì cút đi, em gái tôi chắc chắn không muốn nhìn thấy hắn."
Đối phương không thèm khách sáo, hở miệng ra là súc sinh này súc sinh kia, mặt Tạ Hồng trắng bệch, nhưng còn có thể làm gì chứ, chính mình cũng đuối lí, ông cứng nhắc nói: "Vậy tôi cũng không làm phiền nữa, sau này sẽ đến xin lỗi tiếp."
Nói rồi quay sang Khương Bảo: "Bác rất xin lỗi về chuyện này."
Khương Bảo mỉm cười: "Không cần đầu, gia phong nhà bác Tạ dũng mãnh như vậy làm con cảm thấy bái phục không thôi, nhờ vậy mà con nhất định sẽ ghi nhớ sau này đến nhà ta nhất định sẽ mang theo vệ sĩ. Hoá ra thật sự có người gan to đến mức chuyện gì cũng dám làm."
Tạ Hồng: "…"
Mẹ nó lại lôi cả nhà ông vào chửi!
Tạ Hồng cười gượng, nhanh nhanh chóng chóng kéo Tạ Luật Phàm rời đi, thằng ôn con này chọc ai không chọc cứ phải đụng đến hai an hem nhà này!
Sau khi khách khứa rời đi, xung quanh trở nên yên tĩnh hẳn.
Khương Bảo thấp tha thấp thỏm, những nghi vấn trong lòng bây giờ đã có đáp án rồi.
Nhất định anh hai đã nhìn ra mọi chuyện.
Mới đầu đột nhiên biến thành Lâm Xán, cuộc sống túng quẫn, lúc ấy Khương Bảo chỉ mong liên lạc được với anh hai để thoát khỏi khốn cảnh này.
Sau đó Lâm Xán trở về, cô phát hiện dùng thân phận Lâm Xán trở về Khương gia càng tiện lợi hơn, không cần nói cho người khác biết chuyện xảy ra trên người bọn cô.
Khương Bảo có một loại cảm giác việc cô và Lâm Xán hoán đổi lại cho nhau chỉ là chuyện nay mai.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!