Tuy Khương Bảo vẫn chưa thể nói nhưng đã thấy an tâm hơn rất nhiều.
Tác dụng chậm của thuốc lại bắt đầu xuất hiện, cô cảm thấy toàn thân khó chịu, lúc thì nóng lúc thì lạnh, tim đập rất nhanh, kèm theo đó là từng đợt ù tai.
Đây là lần đầu tiên trong đời cô chịu sỉ nhục thế này, cô thề nhất định sẽ trả lại gấp 10 cho tất cả những người liên quan đến việc này, ai cũng không tha.
Lúc xe tiến vào hội quán, trời đã gần sáng.
Khương Bảo được đưa vào một phòng dành cho khách.
Sau khi nằm xuống, cô uống liền mấy li nước, sau đó rửa mặt bằng nước lạnh.
10 phút sau, bác sĩ vào phòng làm kiểm tra sơ bộ cho cô rồi đi ra báo cáo cho Khương Hạo Tranh.
Khương Bảo biết cô uống phải thuốc thần kinh, không đến nỗi gây nghiện, nhưng vì là lần đầu tiên tiếp xúc nên phản ứng rất lớn.
Sau khi uống thuốc giảm đau bác sĩ kê cho, cả người đã khoẻ lên nhiều.
______
Lục Mẫn đợi 2 tiếng đồng hồ mà vẫn không thấy cô về.
Không có chuyện Lâm Xán cứ thế mà đi, bởi vì ba lô của cô vẫn còn ở đây.
Lục Mẫn đi hỏi nhân viên trong tiệm, có người nói đã nhìn thấy Lâm Xán đi cùng người phụ nữ vừa tới ban nãy.
Cậu cảm thấy chuyện này không ổn, quay lên lầu lấy điện thoại trong cặp ra.
Nhưng màn hình điện thoại lại bị khoá, không thể sử dụng ngay.
Lục Mẫn phát hiện mình không biết gì về cô cả, cậu không biết đối phương sống ở đâu, mới có 2 tiếng, chưa đủ thời gian đi báo án.
Khi quán cà phê chuẩn bị đóng cửa, điện thoại mới reo lên.
Màn hình hiển thị một dãy số, không ghi tên tuổi gì cả.
Điện thoại Khương Bảo chỉ lưu 2 số, cả 2 đều không lưu tên.
Cô có trí nhớ tốt, có thể phân biệt không bị nhầm lẫn, với lại điện thoại không lưu tên, nếu có bị mất cũng không xảy ra quá vấn đề quá lớn. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc được thực hiện bởi LuvEva. Nam Lăng và được đăng duy nhất tại luvevaland. co. Nếu bạn có đọc ở những trang đăng lại khác xong cũng nhớ qua luveva đọc để ủng hộ view cho team mình nhé. Mọi thắc mắc xin gửi về page LuvEva land hoặc Sắc
- Cấm Thành.
Lục Mẫn vuốt màn hình nhận cuộc gọi.
Cuộc gọi này là của Lâm Xán, đã muộn thế này rồi mà Khương Bảo vẫn chưa về nên cô gọi tới hỏi han.
Đợi 2 giây mà bên kia vẫn không nói chuyện, Lâm Xán bèn chủ động hỏi: "Khi nào chị về thế?"
Lục Mẫn nghe đối phương nói thế, lại còn là giọng của con gái, liền biết quan hệ của hai bên rất tốt.
Cậu nói thẳng: "Tôi là bạn của Lâm Xán, buổi chiều sau khi cô ấy bị mẹ gọi ra liền biệt tăm từ đó đến giờ vẫn chưa về, tôi không yên tâm lắm."
Lâm Xán: "Cậu nói cái gì?"
Lục Mẫn thuật lại tình hình một lần nữa, hỏi tiếp: "Bây giờ cô ấy có nhà không? Cô có thể đi xác nhận không?"
Lâm Xán bắt đầu hoang mang, vài giây sau cô lấy lại tinh thần, cũng không giải thích gì nhiều rồi cúp máy.
Cô còn nhớ số của Lâm Tiểu Viện, run rẩy bấm gọi, bên kia rất nhanh đã bắt máy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!