Thẩm Hà Hương sửng sốt, Lâm Xán lúc nào cũng bị mình chèn ép gắt gao, chưa bao giờ dám phản kháng lại!
Khương Bảo không thèm để ý tới bà ta, bắt đầu sửa sang lại quần áo. Cô sờ sờ túi áo, bên trong còn mười mấy đồng, còn có một chùm chìa khoá.
Người trên giường toàn thân nhếch nhác, trên cổ áo còn dính vệt nước, nhưng lại trông giống như một nhà quý tộc gặp nạn chứ không phải là thiếu nữ bi
thảm… Bỗng nhiên một ý nghĩ nảy ra làm cho Thẩm Hà Hương cả kinh.
Lâm Xán đột nhiên trở nên xa lạ, bà ta quyết định quyết định phải tạo khí thế áp đảo cô, cao giọng nói: "Mày có ý gì?"
Khương Bảo cúi đầu nhìn đôi giày vải đặt trước giường, cô có bệnh sạch sẽ, có điều hiện tại cũng không còn lựa chọn nào khác, không thể đi chân trần ra ngoài được, thế còn bẩn hơn.
Cô bước xuống giường, đi giày vào, hỏi người phụ nữ đang ngáng đường mình:
"Bà là mợ của Lâm Xán?"
"Tao không phải mợ mày thì còn có thể là ai! Rốt cuộc mày bị làm sao vậy?"
Thẩm Hà Hương càng thêm hoang mang, quay đầu lại hỏi y tá: "Nó bị làm sao thế?"
Y tá ấp a ấp úng nói: "Đuối nước và ngạt thở hơn sáu phút sẽ gây ra những tổn thương không thể hồi phục cho não bộ, có điều lúc đó cô ấy được cấp cứu kịp thời, chắc là mới ba phút thôi, tôi đề nghị nên cho đi kiểm tra chi tiết hơn."
Cô ngừng một chút rồi nhẹ giọng nói tiếp: "Tình trạng của người bệnh mới khả quan đôi chút, trong thời gian này nhất định không được xuống nước chụp đồ bơi."
Thẩm Hà Hương giật thót, không ngờ thật sự tổn thương tới cả não, không xuống nước được thế thì tiền sắp đến tay lại bay đi sao? Bản chuyển ngữ bạn đang đọc được thực hiện bởi LuvEva. Nam Lăng và được đăng duy nhất tại luvevaland. co. Nếu bạn có đọc ở những trang đăng lại khác xong cũng nhớ qua luveva đọc để ủng hộ view cho team mình nhé. Mọi thắc mắc xin gửi về page LuvEva land hoặc Sắc
- Cấm Thành.
Khương Bảo hiểu ra, hèn gì cảm giác cứ choáng choáng, thì ra là bị đuối nước, đợi đã, mình sẽ không xui đến độ biến thành ngốc luôn chứ.
Lo lắng của cô nhanh chóng được xua tan, mấy năm sau Lâm Xán trở về Khương gia, não không có hỏng hóc gì.
Tháng 10 năm 2015, cô là sinh viên năm 2 của MIT, đêm trước hôm cuộc thi tranh luận của trường diễn ra, cô bị sốt nhẹ nên vắng mặt.
Sau này mới biết là do Lâm Xán bị người ta đẩy xuống nước, bệnh một tuần, cô cũng bị bệnh theo mất mấy ngày liền.
Thời gian trùng khớp.
Thẩm Hà Hương cân nhắc một hồi liền hỏi: "Tiểu Xán con cảm thấy thế nào rồi? Có cần đi kiểm tra không?"
Bà ta không muốn phải mất tiền vớ vẩn nữa.
"Tôi không đi kiểm tra, cũng không đi chụp ảnh áo tắm." Khương Bảo nói xong liền đi ra khỏi phòng bệnh, mùi trong này làm cô thở không nổi.
Lâm Xán nói không làm kiểm tra, Thẩm Hà Hương còn đang mở cờ trong bụng nhưng nghe xong nửa câu sau thì vẻ mặt của bà ta như muốn sụp đổ tới nơi.
Vốn Thẩm Hà Hương đang định khuyên nhủ vài câu, nhưng nhìn sắc mặt tái nhợt của Khương Bảo lại nhớ tới lời y tá vừa nói… Nghĩ lại quyết định cho đối phương nghỉ ngơi mấy ngày.
Đây là con gà đẻ trứng vàng của bà, phải bòn rút dài dài mới được.
"Không đi thì không đi, Tiểu Xán chúng ta trước tiên về nhà đi, con phải nhanh chóng khoẻ lại, đã hứa với người ta rồi, không thể trễ nải lâu quá."
Khương Bảo vừa đi vừa nghịch điện thoại, nhẹ nhàng gật đầu.
Nokia hết sạch pin nên màn hình tối thui, trên người cô bây giờ cũng chẳng có tiền, phải tìm một nơi để sạc pin cho điện thoại mới có thể liên lạc với bên ngoài.
Thẩm Hà Hương thấy đối phương đồng ý, thầm thở phào nhẹ nhõm, ra khỏi cổng chính của bệnh viện bà liền bắt một chiếc taxi đậu bên đường.
Nơi này không phải trung tâm thành phố, Khương Bảo nhìn khung cảnh giật lùi bên ngoài cửa xe, có rất nhiều toà nhà lâu đời, thoạt nhìn có chút tồi tàn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!