Chương 19: (Vô Đề)

Khương Bảo nhìn người trước mặt.

Người phụ nữ mặc bộ quần áo lỗi thời, mang đôi giày thể thao cũ kĩ, trên tay cầm một chiếc hộp cách nhiệt quê mùa.

Có lẽ bà ta chưa từng để ý tới việc chăm sóc bản thân vì còn mải tất bật với cuộc sống, khuôn mặt toát lên sự thăng trầm nhiều hơn so với tuổi thật, nhưng từ dung mạo có thể lờ mờ nhìn ra hồi còn trẻ là một giai nhân.

Rất nhiều phụ nữ xinh đẹp đều sẽ trải qua cuộc sống một cách viên mãn, bà ta hiển nhiên không nằm trong số đó.

Đời trước Khương Bảo chưa từng gặp qua Lâm Tiểu Viện, thời điểm cô biết đến sự tồn tại của người này thì đối phương đã không còn nhiều thời gian.

Biết mình sắp chết, bà ta mới nói cho Khương gia về sự tồn tại của Lâm Xán, còn nói muốn gặp cô một lần.

Khương Bảo cảm thấy điều này không cần thiết, hai người cũng chẳng khác gì người xa lạ.

Giống như vài năm sau khi Lâm Xán chết, cô cũng không đi nhìn mặt lần cuối 

mà chỉ tham gia lễ truy điệu.

Người cũng chết cả rồi, gặp lại thì có ý nghĩa gì, cô còn tỏ ra rất kháng cự. Vì điều này mà cô bị anh cả bóng gió là bạc tình bạc nghĩa, em gái chết cũng không rơi một giọt nước mắt, nếu có ngày cô nắm quyền thì không biết còn khắc nghiệt thế nào với người thân.

Cho dù biết mình sẽ trở thành đề tài bàn tán, người thận trọng cảnh giác như Khương Bảo vẫn không đi.

Mẹ ruột và em gái đột nhiên xuất hiện rồi lại cứ thế biến mất, cô lại trở về còn một mình, đó là điều cô không thể chấp nhận.

Khương Bảo không thân thiết với bọn họ, nhưng vẫn hi vọng hai người có thể sống thật tốt, không lo cơm áo.

Cô có nghĩ đến những lời bình phẩm về mình.

Nếu Khương Bảo chỉ là một người có tư chất bình thường thì cuộc đời cô sẽ có không biết bao nhiêu trào phúng và chông gai.

Cái thế giới khắc nghiệt này thậm chí còn không cho phép cô có bất kì thở than nào, dù sao cái danh "tiểu thư Khương gia" tự nó đã mang hào quang, ưu tú là chuyện đương nhiên.

Khương Bảo coi thường mấy tiểu thư nhà giàu não rỗng nên từ trước đến nay quan hệ với họ không được tốt.

Nhiều gia tộc chỉ coi trọng con trai, trước khi cưới chồng thì có cha nuôi, sau khi lấy chồng thì có chồng nuôi, cho nên bọn họ lấy việc gả cho một người đàn ông tốt làm đích đến cuối cùng. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc được thực hiện bởi LuvEva. Nam Lăng và được đăng duy nhất tại luvevaland. co. Nếu bạn có đọc ở những trang đăng lại khác xong cũng nhớ qua luveva đọc để ủng hộ view cho team mình nhé. Mọi thắc mắc xin gửi về page LuvEva land hoặc Sắc

- Cấm Thành.

Khương Bảo biết mình không bì được với bọn họ, ít ra người ta còn là đại tiểu thư chân chính, trong khi bản thân mình còn chẳng phải con riêng.

Lúc còn trần trụi cô đã bị mẹ ruột bán đi, không có lấy một miếng vải che người, cho nên Khương Kiêu mới có thể không kiêng nể gì mà gọi cô là "con của gái điếm".

Cô muốn mình thật xuất sắc, xuất sắc đến độ đủ để khiến người xung quanh phải liếc nhìn mới có thể hài lòng một chút.

Tên gọi mới mới có thể thay thế tên gọi cũ.

Rất nhiều người từng khen cô, nói không hổ là tiểu thư của Khương gia, không chỉ học hành xuất sắc mà còn xinh đẹp, chỉn chu mọi lúc mọi nơi, bởi vì không cần biết cô mệt thế nào, ngày hôm sau đều phải dậy sớm trước nửa tiếng để sửa sang rồi mới đi học.

Cô cũng từng khóc, nhưng chẳng ai đưa khăn giấy cho cô, đương nhiên cũng chẳng ai biết.

Người khác chỉ thấy cô kiêu ngạo, vô tình, là một cái máy vô cảm. 

Trở nên ưu tú biến thành chuyện đương nhiên.

Nghĩ tới mẹ ruột và em gái, Khương Bảo thà làm một người đáng ghét còn hơn làm một người đáng thương.

Lâm Tiểu Viện có hơi lo lắng, đã lâu rồi bà không gặp Lâm Xán, cảm giác con gái đã trở nên vô cùng xa lạ, thậm chí còn có chút sợ cô.

Bà ta day day vạt áo, cẩn thận hỏi: "Lâm Xán, dạo này con khoẻ không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!