Chương 18: (Vô Đề)

Khương Bảo nhìn những người đang cười, lạnh lùng nói: "Quang quác như vịt kêu, điếc hết cả tai."

Người xung quanh: "…"

Học sinh trong lớp vây lấy lớp trưởng đang cầm bảng điểm, Khương Bảo ở bên ngoài, cô không thích chen chúc với người khác.

Cô đợi mất 2 phút, nghĩ thầm mấy người này vừa phải thôi chứ, xem xong rồi không đi lại còn đứng ở đó bàn tán.

"Lớp 4 chúng ta không ai cùng họ cùng tên với Lâm Xán."

"Sao cậu ta thi tốt thế? Có nhầm không đấy?"

"Trời đất quỷ thần ơi!"

Khương Bảo nghe bọn họ gọi tên mình cũng bắt đầu sốt ruột, cô chen lên 2 bước: "Tôi đứng nhất đúng không?"

Bị lời này của cô doạ, mọi người đều nhường đường.

Lớp trưởng ngẩng đầu, rất tự nhiên đưa bảng điểm cho cô, nhỏ giọng nói: "Chuyện là cậu thi tốt lắm, bạn học Lâm Xán."

Những học sinh ưu tú ngồi ở mấy bàn đầu luôn đối xử với người khác dựa trên điểm số.

Bây giờ trong mắt họ, Khương Bảo dường như chính là Bồ Tát đang toả ra hào quang.

Khương Bảo nhìn hạng nhất không phải là Lâm Xán, nhất thời cảm thấy như trời sụp đất nứt.

Đối với cô mà nói, hạng 2 hay hạng bét chẳng khác gì nhau là bao.

Lục Mẫn, cái tên nói cô dốt ban sáng, mới là người đứng nhất.

Khương Bảo khó khăn nhìn xuống dưới, tại vị trí thứ hai nhìn thấy tên "Lâm Xán".

Đây là lần đầu tiên cô thi cử thất bại thế này, ủ rũ nói: "Đúng là tệ hại."

Người khác: "…!"

Hạng 2 toàn khối, hạng nhất trong lớp mà gọi là tệ hại hả?

Cậu bảo người khác phải sống sao?

Khương Bảo không có tâm trạng nói chuyện với ai, cô vừa đi vừa rung vai cười ra tiếng: "Haha, hạng 2, đúng là quá nực cười rồi."

Không chỉ châm biếm người khác, có lúc cô còn sẽ tự châm biếm chính mình.

Mọi người: "…"

Đại thần ơi chị đừng thế này nữa được không? Đây khác nào ép chúng tôi đi chết?

Tiết đầu tiên là tiết Anh văn của giáo viên chủ nhiệm, trước khi nói về bài kiểm tra, Vương San đã làm một bản tóm tắt về kì thi giữa kì lần này.

Nhưng chủ yếu là an ủi động viên, dẫu sao phần lớn học sinh đều thi không tốt.

"Đề thi lần này đã vượt quá phạm vi bài học của các em, mô phỏng theo độ khó của đề thi đại học, đây cũng là vì để mọi người có mục tiêu phấn đấu. Thi không tốt là chuyện bình thường, vẫn còn 2 năm nữa, các em đừng chán nản!"

Ngừng một lát, cô nói tiếp: "Vị trí thứ nhất của kì thi giữa kì có tổng điểm là 675, Lâm Xán lớp chúng ta xếp hạng 2, bạn ấy thi được 664 điểm, tổ hợp lý hoá sinh được 294, toán 148, cả 2 môn đều đứng nhất khối, tiếng Anh 145 đồng hạng nhất với Lục Mẫn."

Học sinh trong lớp rần rần nhìn sang, trong khi nhiều người còn thi rớt… làm thế nào Lâm Xán lại được gần trọn điểm đến mấy môn?

Bình thường cậu ta cũng có học hành gì đâu!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!