Khương Bảo rất tức giận, hôm đó cũng không thèm đến trường dự tiết tự học buổi tối.
Giáo viên chủ nhiệm nhìn thấy chỗ ngồi trống không, thở dài.
Bình thường vắng tiết thì thôi không nói, nhưng đây là thi giữa kì đó, là giai đoạn rất quan trọng.
Không lẽ thực sự muốn thi xong là thôi học sao?
Lúc đầu ấn tượng của cô về Lâm Xán không được tốt, nhưng trong khoảng thời gian này đã tiếp xúc nhiều hơn, phát hiện thật ra cô là một người rất tốt, ít nhất là rất có chính kiến, chỉ là thái đó nói chuyện không được nghiêm chỉnh lắm, cái này thì cần phải sửa đổi.
Ngày hôm sau Khương Bảo đến trường đúng giờ, sáng nay thi lý hoá sinh, chiều thi tiếng Anh.
Lúc này giáo viên vẫn chưa vào, cả lớp nói chuyện ồn ào.
Cố Thời đá một cái vào ghế của người trước mặt: "Ài, cậu ăn sáng chưa?"
Khương Bảo quay đầu, giọng không vui nói: "Tên kia, hôm nay cậu còn dám
vứt rác lên bàn tôi thì chết chắc biết chưa."
Cố Thời: "… Đó là đáp án tình yêu ông đây truyền cho cậu mà."
Khương Bảo: "Không cần, tôi tự làm được."
Những người khác: "…"
Nói cứ như thật… Đề toán lần này có rất nhiều câu hỏi vượt cấp, nhiều người thành tích tốt cũng than khó. Người này nói chuyện tự tin ngời ngời thế này, nếu không phải nộp bài trước một tiếng, chắc mình cũng tin luôn.
Cố Thời nhún nhún vai, nói với Lục Mẫn bên cạnh: "Càng lúc tôi càng thích cô ấy, rất có cảm giác thân thiết."
Lục Mẫn: "Bởi vì cổ ngốc y chang cậu hả?"
Cố Thời phá lên cười: "Ha ha, chúng tôi giống nhau ở chỗ đều lười đáp án của người khác, khác với cái bọn làm màu kia, trời sinh một cặp."
Những người bên cạnh đảo mắt, ừ, thành tích kém, xứng đôi lắm.
Có điều lá gan của Lâm Xán to hơn lúc trước, hôm qua thế mà nộp đề trước hẳn một tiếng, xem ra hai người này đang cạnh tranh thứ hạng đứng nhất từ dưới đếm lên trong năm nay. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc được thực hiện bởi LuvEva. Nam Lăng và được đăng duy nhất tại luvevaland. co. Nếu bạn có đọc ở những trang đăng lại khác xong cũng nhớ qua luveva đọc để ủng hộ view cho team mình nhé. Mọi thắc mắc xin gửi về page LuvEva land hoặc Sắc
- Cấm Thành.
Khương Bảo quay đầu trừng Lục Mẫn: "Cậu nói ai ngốc đó? Cậu cũng muốn chết à?"
Lục Mẫn: "..."
Không chỉ ngốc mà còn dữ nữa.
Cố Thời cười phá lên, đây là lần đầu tiên có cô gái nói chuyện kiểu này với Lục Mẫn.
Lâm Xán thật là thú vị! Đáng lẽ mình phải biết sớm hơn chứ!
Sau khi giáo viên vào lớp, mọi người liền yên tĩnh.
Khương Bảo làm đề vô cùng nhanh, giấy nháp cũng rất sạch sẽ, sau khi làm xong cô cẩn thận kiểm tra lại một lần, còn 40 phút nữa mới kết thúc.
Lần này cô không nộp bài trước, mà nằm bò ra bàn ngủ.
Khương Bảo bị tiếng chuông hết giờ đánh thức.
Giáo viên thu đề hung dữ lườm cô, nhìn học sinh bây giờ xem, coi phòng thi như là phòng ngủ, mình phải nói chuyện với giáo viên chủ nhiệm của em này mới được, ít nhất thái độ cũng phải đàng hoàng chứ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!