Tạ Liệu Nguyên nhả từng chữ qua kẽ răng, "Tôi có chuyện muốn nói với em."
"Vậy anh nói đi." Khương Bảo ăn hơi nhiều, nghỉ ngơi tại chỗ, Lâm Xán đứng bên cạnh cô.
Tạ Liệu Nguyên: "… Lúc trước em tuyệt đối sẽ không đánh nhau với người khác, em xảy ra chuyện gì sao?"
Khương Bảo: "Không có, không phải mọi chuyện đang rất tốt à."
Lúc mới biến thành Lâm Xán cô chỉ muốn nhanh chóng quay về như cũ. Bây giờ đã quen với cách sống hiện tại.
Mấu chốt là cô đang dùng khuôn mặt của Lâm Xán, không thể quay về quỹ đạo trước kia được.
Tạ Liệu Nguyên: "Tôi thật sự càng ngày càng không hiểu em."
Người mà mình biết, dã tâm và dục vọng đều viết cả trên mặt, lúc dậy thì tuyệt đối không hề nổi loạn, bởi vì cô chẳng có một người bạn cùng tuổi nào cả.
Năm đó phân chia gia sản Khương Bảo còn quá nhỏ, cô và mấy người anh trai cùng cha khác mẹ cũng chẳng có tình cảm gì mấy, cô lại còn xuất thân như vậy đương nhiên bị xa lánh.
Có thể nói thận trọng đi tới ngày hôm nay, hai người đã biết nhau được mười mấy năm, anh đã chứng kiến mỗi sự phát triển nhỏ bé của đối phương.
Khương Bảo: "Con người vốn là sinh vật thất thường! Không phải anh cũng có hai mặt đấy ư."
Trán Tạ Liệu Nguyên nổi gân xanh: "Không liên quan tới cô! Tôi đang nói chuyện với cô ấy, mời cô đi cho."
Khương Bảo im lặng, tên lừa đảo này cứ đứng bên cạnh nói chen vào.
Quan hệ giữa hai người tốt đến vậy sao? Lừa đảo đã trở thành người phát ngôn của Khương Bảo…
Khương Bảo: "Đang nói chuyện đột nhiên anh lớn tiếng làm gì! Đi thì đi!"
Lâm Xán thấy Khương Bảo muốn đi, tức khắc cũng đi theo.
Một mình cô không chịu nổi người đàn ông này, ánh mắt đáng sợ quá.
Tạ Liệu Nguyên nhìn Lâm Xán chằm chằm: "Em đi đâu?"
Lâm Xán: "Cô ấy đi rồi… tôi cũng không còn gì để nói với anh."
Tạ Liệu Nguyên: "…?!"
Khương Bảo đi được vài bước đột nhiên bị anh bắt lấy cổ tay: "Lừa đảo tôi có chuyện muốn nói với cô."
"Anh muốn làm gì?" Khương Bảo dùng sức thoát ra nhưng tay của đối phương chẳng mảy may nhúc nhích. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc được thực hiện bởi LuvEva. Nam Lăng và được đăng duy nhất tại luvevaland. co. Nếu bạn có đọc ở những trang đăng lại khác xong cũng nhớ qua luveva đọc để ủng hộ view cho team mình nhé. Mọi thắc mắc xin gửi về page LuvEva land hoặc Sắc
- Cấm Thành.
Cô nhớ ra rồi, tên này từng luyện đấm bốc tự do rất lâu.
"Ban nãy không phải nhiều lời lắm sao?"
Khương Bảo: "Tôi làm không lại anh."
"Rốt cuộc cô đã cho cô ấy uống thuốc quỷ quái gì vậy? Hay là chơi ngải?" Tạ Liệu Nguyên quan sát người này, Khương Bảo luôn đón lấy ánh nhìn của cô ta không hề né tránh.
Lâm Xán: "…"
Trâu bò đánh nhau, ruồi muỗi chết, cô cũng chẳng biết phải làm sao!
Mười mấy giây sau, Tạ Liệu Nguyên chầm chậm buông tay, nói với người bên cạnh: "Chốc nữa anh sẽ tới tìm em sau, có việc gì thì gọi cho anh."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!