Chương 14: (Vô Đề)

Khương Bảo đi qua gõ cửa kính,

Cô bảo Alva xuống xe trước, mình còn có lời nói với Lâm Xán.

"Em cũng thấy tình hình rồi đấy." Khương Bảo đóng cửa xe lại, ngồi bên cạnh đối phương.

Lâm Xán dè dặt hỏi: "Bọn chị tính kéo bè kéo lũ đánh nhau hả?"

"Hừ, sao có thể." Khương Bảo tỏ vẻ khinh thường, nói tiếp, "Nhưng lát nữa nếu em dám nói ra câu "xin lỗi" thì chết chắc biết chưa?"

Lâm Xán: "…"

Khương Bảo nghiêm tục nói: "Lần trước thằng nhóc thối Khương Kiêu kia bị cách chức coi như em chó ngáp phải ruồi, nhưng hôm nay những người này là loại gì chứ? Nếu em khóc, người khác phát hiện ra khác thường thì chị sẽ gặp rất rối lớn."

Lâm Xán: "Vậy em phải làm thế nào?"

Vẻ mặt Khương Bảo dịu đi: "Rất đơn giản, lát nữa không cần biết người khác nói gì, em chỉ cần đáp lại "Cậu là cái thá gì"."

Lâm Xán: "Cậu… là cái thá gì?"

Nhưng mà làm vậy hình như không được lễ phép lắm?

Khương Bảo: "Ngữ khí không đúng, không phải nghi vấn mà chỉ đơn giản trần thuật thôi."

Lâm Xán nghiền ngẫm ngữ khí của đối phương, bắt chước một lần nữa, "Cậu là cái thá gì, vậy đúng không?

"Nâng cằm lên."

Sau khi Lâm Xán luyện tập vài lần, Khương Bảo thấy cũng ổn ổn, dù sao cũng chỉ có một câu. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc được thực hiện bởi LuvEva. Nam Lăng và được đăng duy nhất tại luvevaland. co. Nếu bạn có đọc ở những trang đăng lại khác xong cũng nhớ qua luveva đọc để ủng hộ view cho team mình nhé. Mọi thắc mắc xin gửi về page LuvEva land hoặc Sắc

- Cấm Thành.

Cô lại hướng dẫn đối phương điều chỉnh lại biểu cảm, biến thành biểu cảm thường ngày của "Khương Bảo".

Phớt tỉnh Ăng

-lê.

"Em cứ giữ như thế, chuyện khác để cho chị." Khương Bảo nhẹ nhàng thở ra, 

một phút tập luận kết thúc thuận lợi.

Lâm Xán, "Được, em sẽ không mắc lỗi gì."

Khương Bảo mở cửa xe bước ra, mọi người thấy phía sau cô còn có một cô gái khác.

Dáng người thon gầy, mắt hai mí rất sâu, lông mi dày, con người màu xanh xám. Ngũ quan xinh đẹp, có điều đường cong chiếc mũi có phần lạnh lùng, cứng rắn, không hề lộ vẻ mềm yếu, môi mím lại cho thấy sự quật cường uy nghiêm.

Thoạt nhìn vừa đẹp đẽ vừa xa cách, làm người khác ngại đến gần.

Khương Bảo đi ở phía trước, Lâm Xán và Alva theo sau.

Lâm Xán không dám nhìn thẳng những người trong trường, cho nên vẫn luôn nâng cằm hướng tầm mắt về phía trước.

Có điều trong mắt người khác, đây là biểu hiện của sự kiêu ngạo.

Đỗ Cảnh Hồng bị lôi tới xem trò vui, không ngờ gặp người quen.

… Đây không phải là cô út của Khương Kiêu, người lần trước khóc đến thảm thương sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!