Vốn Khương Bảo định chạy về chất vấn con bé này một trận, bây giờ tâm tình nhất thời trở nên phức tạp.
Lâm Xán: "Có phải em đã làm gì sai không?"
Khương Bảo: "Không phải, nhưng về sau em đừng khóc nữa, đây là bệnh, chị sẽ tìm một bác sĩ tư vấn tâm lí cho em."
"Bác sĩ?" Lâm Xán sững lại 2 giây, "Tại sao?"
Khương Bảo: "Bởi vì em cần."
Lâm Xán: "…"
Khương Bảo làm việc nói chuyện thẳng như ruột ngựa, bình thường nếu nói
"Bạn có bệnh đi tìm bác sĩ khám đi" sẽ bị coi là đang chửi người khác. Nhưng vẻ mặt của cô vô cùng thản nhiên.
Lâm Xán cũng đã quen với cách nói chuyện của đối phương.
Khương Bảo kiềm chế cáu kỉnh, nói tiếp: "Hôm nay Lâm Tiểu Quân đến tìm chị đòi kéo đi chụp ảnh đồ bơi, đúng là đồ thần kinh."
Mặt Lâm Xán tái lại, dè dặt hỏi: "Chị có sao không?"
Khương Bảo cau mày: "Sao là sao? Em không cần nhúng tay vào."
Lâm Xán: "Nhưng mà…"
Khương Bảo cắt ngang lời đối phương: "Không nhưng nhị gì hết, cứ để đó."
Lâm Xán lúc đầu có hơi do dự, nhưng sau đó nghĩ đến 4 chữ "con của gái điếm" thì lập tức ngậm miệng.
Điều khiến cô khó chịu chính là tên đó đã nói như vậy, thế mà mình cũng chẳng phản bác gì.
Khương Bảo cường thế như vậy âu cũng có nguyên do.
Thấy em gái cúi đầu không nói gì, Khương Bảo lạnh mặt nói: "Dù em có trả giá thế nào thì họ cũng chỉ cho đó là lẽ đương nhiên, là điều mà em phải làm. Cho nên bây giờ khi chị từ chối, đám người đó sẽ cảm thấy chị đang cố tình gây sự."
Đây vốn là bản chất xấu xa của con người, bạn nằm xuống cho người ta đạp lên, có khi họ còn chê cấn chân.
Lâm Xán: "Xin lỗi."
Không hiểu sao Khương Bảo thấy bực mình, "Em không cần nói xin lỗi, chị đi tắm đây."
Nước nóng cuốn trôi đi sự mệt mỏi, Khương Bảo nhìn người trong gương.
Đời trước Lâm Xán về Khương gia, mình đã không giơ tay đỡ con bé dậy, mình cũng chẳng tốt đẹp gì cho cam. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc được thực hiện bởi LuvEva. Nam Lăng và được đăng duy nhất tại luvevaland. co. Nếu bạn có đọc ở những trang đăng lại khác xong cũng nhớ qua luveva đọc để ủng hộ view cho team mình nhé. Mọi thắc mắc xin gửi về page LuvEva land hoặc Sắc
- Cấm Thành.
Hôm sau là cuối tuần, Khương Bảo tính dạo phố mua chút đồ
Đồ của Lâm Xán cái thì không vừa người, cái thì lỗi thời quá, may mà còn hai bộ đồng phục để mặc thay đổi.
Nhu cầu ăn mặc của Khương Bảo không cao, bình thường cô cũng không có tinh thần đi dạo phố, quá lãng phí thời gian.
Quần áo của cô tuy mắc tiền, nhưng mỗi quý đều có người phụ trách việc giúp mua quần áo mới. Trừ khi đó là những bộ lễ phục cao cấp của các thương hiệu xa xỉ, cô mới tự mình mặc thử.
Khương Bảo rút thẻ ngân hàng ra khỏi ví, đây là anh hai cho lúc cô thi đậu MIT.
Cô không biết hạn mức là bao nhiêu, dù sao trước giờ cũng chưa từng quẹt quá tay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!