Ngày hôm sau, 5 giờ sáng Khương Bảo đã rời giường, đây là đồng hồ sinh học của cô.
Khương Bảo đọc xong hai bài đọc hiểu rồi mới tới trường, cô có tính chinh phục rất mạnh, thi đấu hay kiểm tra đều phải đứng nhất, nếu không thì chẳng còn ý nghĩa gì.
Giờ nghỉ trưa, giáo viên tới thông báo: "Bạn học Lâm Xán, phụ huynh của em đang đợi em ở cổng trường đấy."
Tứ Trung Ninh thị không cho người ngoài đi vào, phụ huynh đến thăm con phải đợi ở phòng bảo vệ để giáo viên thông báo cho học sinh lại.
Đã hơn 1 tuần mà Lâm Xán vẫn chưa về! Mấy hôm trước họ còn đang định dạy dỗ con nhỏ chết tiệt này, giờ thì hoàn toàn đứng ngồi không yên.
Thẩm Hà Hương vô cùng tự tin, bà ta đã khoá thẻ rồi, trước giờ trong túi nó chưa bao giờ có quá 20 tệ.
Mụ biết quan hệ giữa Lâm Xán và bạn cùng lớp không tốt, không nơi nương tựa, cuối cùng cũng phải thoả hiệp với bọn họ, chấp nhận yêu sách mà thôi.
Khương Bảo "Ừm" một tiếng, cúi đầu tiếp tục làm đề, 20 phút sau, giáo viên trực ban lại nhận được điện thoại, ông nhìn người vẫn còn ngồi trong lớp, mở miệng giục: "Sao còn chưa đi, đừng để phụ huynh sốt ruột."
"Ừm, em biết rồi."
Khương Bảo đứng dậy trong ánh mắt chăm chú của mọi người, chậm rãi rời khỏi lớp học. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc được thực hiện bởi LuvEva. Nam Lăng và được đăng duy nhất tại luvevaland. co. Nếu bạn có đọc ở những trang đăng lại khác xong cũng nhớ qua luveva đọc để ủng hộ view cho team mình nhé. Mọi thắc mắc xin gửi về page LuvEva land hoặc Sắc
- Cấm Thành.
Cô không định đi tiếp chuyện mấy người đó, đợi anh hai đến giải quyết dứt điểm vấn đề, bây giờ cô không cần bận tâm.
Nhưng hôm nay không đi mấy người kia thể nào cũng ngồi lì ở đây.
Khương Bảo ra ngoài khu dạy học, gọi điện cho Alva.
Ông ấy không ở gần trường mà đã về khách sạn, nói bên này Lâm Xán đang gặp chút chuyện.
Khương Bảo vô cùng nghi hoặc, cô trực tiếp gọi luôn cho Lâm Xán.
Đối phương vừa nói một câu, cô đã nghe ra giọng nói khang khác, nhíu mày hỏi: "Em khóc đấy à? Xảy ra chuyện gì?"
Lâm Xán: "… Ban nãy có người tới tìm chị."
Bên lễ tân báo cô có khách tới thăm, đối phương tự nhận là cháu trai Khương Bảo.
Lâm Xán cảm thấy người này là hậu bối, quan hệ giữa hai người chắc là cũng tốt đẹp, không gặp thì không hay lắm nên cô đi xuống lầu.
Lâm Xán không biết gì về tình hình Khương gia, lúc đó Khương Bảo cũng không giải thích gì nhiều.
Nhưng đến lúc nhìn thấy người thì cô thấy đối phương không giống như mình đã nghĩ.
Cô tưởng đối phương còn đang là học sinh cấp 2, nhưng Khương Kiêu đã 23 tuổi rồi, lớn hơn cô 5 tuổi.
Khương Kiêu còn đem theo mấy người bạn đến, đều là mấy tên nhà giàu tiếng xấu vang xa, sừng sỏ không dễ dây vào.
Lâm Xán xoay người định đi nhưng đã bị Khương Kiêu nhìn thấy, híp mắt cười
ngăn lại: "Đi đâu đó cô út Khương Bảo?"
Mấy người nọ đưa Lâm Xán tới khu vực tiếp tân.
Khương Kiêu ghét Khương Bảo một cách sâu sắc, bấm tay bao nhiêu năm, gã bỗng nhận được tin Khương Bảo xin nghỉ học rồi lại chạy tới Trung Quốc. Hiển nhiên là muốn gặp người kia.
Khương Kiêu: "Xin phép giới thiệu cho các cậu một chút, cô ta chính là em gái của ba tôi, lúc trước tốn cả đống tiền mua về đấy, mẹ ruột cô ta tìm tới tận cửa bán con gái với giá cao, đúng là hiếm có khó tìm."
Cả đám nhao nhao la ó lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!