Chương 11: (Vô Đề)

"Bạn học, cậu đừng công kích bừa bãi như thế!" Một nam sinh e dè nói.

Đúng là bị chửi oan.

Bọn họ đương nhiên đã nghe tên Lâm Xán, nghe đâu còn gia nhập một girlgroup, bình thường lên lớp bữa đực bữa cái.

Khương Bảo: "Chẳng lẽ các cậu không phải do cô ta gọi tới để tiếp sức à?"

"… Không phải."

"Làm gì có chuyện đấy, cậu nghĩ nhiều rồi."

Đây là chứng vọng tưởng bị hại sao?

Bọn họ nhao nhao phủi sạch quan hệ, thái độ của cô kiêu ngạo xa cách, tuy rằng ngữ khí không tốt lắm, nhưng cứ như bị ma nhập mà không tự chủ được muốn giữ hình tượng trước mặt cô gái này, chứng minh mình không phải là học sinh hư!

Sắc mặt Chu Tử Di sa sầm, mấy người này tại sao phải nể nang Lâm Xán như thế.

"Lục Mẫn chỉ là tiện tay cứu cậu thôi, cậu còn không soi lại bản thân mình đi."

Bọn họ quay lại nhìn nam sinh đứng sau cùng, chính là cái người bị nhắc đến.

Lục Mẫn không nói gì.

Khương Bảo đi tới trước mặt Lục Mẫn, nghĩ rồi nói: "Chuyện hôm đó, cảm ơn."

Lục Mẫn: "Không có chi."

Khương Bảo: "Tôi phải đi làm đề, không nói chuyện với cậu nữa, nếu như sau này có khó khăn gì cứ tới tìm tôi."

Mọi người: "…"

Gì cơ?

Chu Tử Di châm chọc nói: "Làm đề? Lừa ai đấy! Thành tích thì nát be nát bét thế kia."

Lục Mẫn cau mày nói: "Trước cổng trường đừng có làm loạn."

Mặc dù ngữ khí của cậu vô cùng nhẹ nhàng nhưng lời nói ra lại vô cùng đanh thép.

Chu Tử Di tức giận trừng mắt nhìn Khương Bảo, không nói thêm gì nữa. Đúng thật là đáng tiếc, tại sao cái hôm bọn họ đẩy Lâm Xán xuống nước Lục Mẫn cũng ở gần đó chứ, lại còn cứu cô ta. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc được thực hiện bởi LuvEva. Nam Lăng và được đăng duy nhất tại luvevaland. co. Nếu bạn có đọc ở những trang đăng lại khác xong cũng nhớ qua luveva đọc để ủng hộ view cho team mình nhé. Mọi thắc mắc xin gửi về page LuvEva land hoặc Sắc

- Cấm Thành.

Khương Bảo nhìn Lục Mẫn, thật tâm khen: "Cậu là một người tốt!"

Mọi người: "…"

Đây là đang phát thẻ người tốt cho Lục Mẫn đó hả? 

Sau khi Khương Bảo rời đi, Cố Thời "haizzz" một tiếng, thở dài nói: "Tớ còn tưởng cô nàng có ý với cậu chứ, không ngờ cô gái này cũng thú vị thật, cậu không thích thì để tôi theo đuổi cho."

Cô gái đó kiêu ngạo nhưng không khiến người khác thấy khó ưa.

Lục Mẫn gạt bàn tay của đối phương đang đặt trên vai mình, "Nhàm chán."

_______

Khương Bảo trở về lớp, nộp bản kiểm điểm cho giáo viên, đồng thời xin phép được học ngoại trú.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!