Khương Bảo lấy lại điện thoại của mình, nói: "Để tránh người khác nhìn ra được sơ hở, những người chị quen em đều phải biết."
Lâm Xán gật đầu: "Em sẽ ghi nhớ."
Khương Bảo mở laptop lên, màn hình hiển thị những đề mục cần hoàn thành, chỉ là gần đây không dùng tới nữa. Cô bật Facebook, chuẩn bị cho Lâm Xán coi ảnh những người đó.
"Không cần để ý tới bạn học đại học của chị, tạm thời không gặp được, kể cả những người khác cũng thế …"
Khương Bảo suy nghĩ, hừm, những người khác cũng không cần để ý. Thông thường đều là người khác quan tâm cô, những cô tiểu thư có gia thế ngang tầm cũng không ưa gì cô cho cam. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc được thực hiện bởi LuvEva. Nam Lăng và được đăng duy nhất tại luvevaland. co. Nếu bạn có đọc ở những trang đăng lại khác xong cũng nhớ qua luveva đọc để ủng hộ view cho team mình nhé.
Mọi thắc mắc xin gửi về page LuvEva land hoặc Sắc
- Cấm Thành.
Chỉ là bên ngoài giả tạo mà thôi.
Khương Bảo đóng laptop lại: "Thế này đi, gặp ai muốn lại chào hỏi thì em chỉ cần ừ một cái, trả lời đừng vượt quá 3 chữ, cảm thấy không kiên nhẫn thì trực tiếp đi luôn."
Lâm Xán sửng sốt: "Nhưng làm vậy có ổn không?"
Cảm thấy có hơi không được lễ phép.
Khương Bảo bật cười: "Tất nhiên là ổn, may mà chị không có bạn bè gì, cũng không thân với ai, cho nên sẽ không dễ bị người khác phát hiện."
"…"
Lâm Xán thực sự không hiểu, hồi đó khi bị cô lập cô đã cảm thấy rất đau khổ, nhưng Khương Bảo lại rất vui vẻ… khi không có bạn?
Khương Bảo đưa điện thoại lại cho cô: "Như vậy đi, tạm thời em cứ cầm điện thoại của chị, những người bên cạnh em thì khỏi phải nói, chị biết hết rồi."
Nửa tiếng sau, Khương Bảo gọi Alva ngoài cửa đi vào, "Tiểu thư của ông có chuyện muốn dặn dò ông đấy."
Theo lời dặn ban nãy của cô, Lâm Xán bảo ông trong khoảng thời gian này… phải nghe lời "Khương Bảo".
Phải đối xử với cô giống y như mình.
Alva đã theo Khương Bảo 5 năm, đại tiểu thư bảo gì thì làm nấy, chưa từng vặn hỏi lí do.
Chỉ thị đầu tiên của Khương Bảo là phải trả trước tiền phòng 1 tuần.
Cô đã chán ngấy kí túc xá vừa nhỏ vừa chật.
Còn thêm cả mấy nữ sinh cứ quang quác như vịt giời kia, ồn muốn chết.
Khi những việc này được giải quyết xong thì mới có 9 giờ.
Khương Bảo vẫn chưa gọi được cho anh hai, theo những gì cô biết, gần đây Khương Hạo Tranh đang mở rộng thị trường bên Úc, bên đó có rất nhiều chỗ tín hiệu không tốt. Cô gửi tin nhắn, bảo đối phương sau khi xem được nhất định phải gọi lại.
Bây giờ cô chuẩn bị đến trường một chuyến, hôm qua mình cứ thế mà đi, không biết tình hình bên đó thế nào rồi.
Khương Bảo có thói quen làm việc có đầu có cuối, ít nhất thân phận hiện tại của mình là học sinh.
Đợi anh hai đến đây, những chuyện bên này giải quyết xong chắc cũng phải sau khi thi giữa kì.
Cho nên cô sẽ thi xong rồi mới thôi học, dẫn theo Lâm Xán về Mĩ.
Khương Hạo Tranh có một câu lạc bộ tư nhân kiểu Trung ở rìa vành đai hai của Ninh Thị, mười mấy năm trước mảnh đất này rất rẻ, bây giờ lại là tấc đất tấc vàng.
Có điều một năm y cũng không ở đây bao nhiêu ngày, bình thường đều giao cho quản gia trông nom, câu lạc bộ có diện tích hơn 10 mẫu Anh, được thiết kế bởi các kiến trúc sư trong giới. Một doanh nhân từng đề xuất kí hợp đồng xây dựng khách sạn tư nhân cao cấp với mức giá 90 triệu nhân dân tệ/ năm, đó là chưa kể lợi nhuận sau này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!