Chương 1: (Vô Đề)

Một chiếc Lincoln Stretch Limousine dừng trước một dinh thự mang phong cách Tudor ở cuối phố.

Khương Bảo xuống xe, chiếc áo khoác màu đen của cô dài tới mắt cá, chỉ lộ ra mũi giày da, toàn thân mang vẻ trang trọng mà trầm tĩnh.

Tài xế tay đeo găng trắng bước nhanh tới, định đưa dù cho cô, Khương Bảo xua tay: "Tuyết không lớn, tôi tự đi qua được."

Ngực cô hơi khó chịu, muốn hít thở không khí trong lành một chút.

Cuối tháng 12, Giáng Sinh và giao thừa diễn ra cùng lúc, không khí vui tươi tràn ngập cả thành phố. Bầu trời Luân Đôn vào mùa đông mới ba, bốn giờ chiều đã bắt đầu nhá nhem, những chiếc đèn Giáng Sinh được trang trí trên phố chiếu trên nền tuyết trắng trông rất thơ mộng.

Khương Bảo cúi đầu đi về phía trước, những bông tuyết rơi trên vành nón của cô, vài phút sau đã trắng thành một mảng. Trái ngược với không khí rộn rã này, cô là tới để tham gia lễ truy điệu.

Hai ngày trước, Lâm Xán đã uống một lượng lớn rượu vang, chết ngay trong bồn tắm, bên ngoài thì bảo là tai nạn, nhưng sự thật là… tự sát.

Hôm nay cũng vừa tròn một năm người kia được nhận về Khương gia.

Lâm Xán không có bạn bè ở Luân Đôn, hôm nay người tới tưởng niệm rất ít, cả đại sảnh vắng tanh.           

Tình hình nhà họ Khương tương đối phức tạp, cha của Khương Bảo là người phong lưu đa tình, đối với ông giải quyết việc gia đình và tài sản sau khi kết hôn rất phiền phức, ông đã qua lại với rất nhiều phụ nữ nhưng chưa từng cho ai danh phận, con cái thì đầy nhóc nhưng toàn là con riêng. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc được thực hiện bởi LuvEva. Nam Lăng và được đăng duy nhất tại luvevaland. co. Nếu bạn có đọc ở những trang đăng lại khác xong cũng nhớ qua luveva đọc để ủng hộ view cho team mình nhé.

Mọi thắc mắc xin gửi về page LuvEva land hoặc Sắc

- Cấm Thành.       

Có điều việc các anh trai tranh quyền chẳng liên quan gì đến Khương Bảo, dẫu sao đó là việc của mười năm trước, lúc ấy cô chỉ mới mười mấy tuổi.    

Gần đây Khương Bảo bận làm luận văn thạc sĩ, còn phải quản lí công việc kinh doanh khách sạn của gia tộc, ngày nào cũng xoay như chong chóng, chẳng có mấy thời gian… Mà Lâm Xán lại quá kiệm lời, là kiểu khó tiếp xúc.     

Quan hệ giữa hai người vẫn luôn nhàn nhạt, người chị gái sinh đôi như cô còn không thân thiết được chứ đừng nói đến mấy người anh cùng cha khác mẹ.       

Tính ra thì lần cuối cùng cô gặp Lâm Xán là bốn tháng trước.  

Khương Bảo đang hồi tưởng, bỗng có người từ phía sau vỗ vai làm cô hoàn hồn trở lại.

"Hiếm khi mới về, ngày mai anh có một buổi tiệc em cũng đến cùng đi, tốt nghiệp thì phải quen biết thêm nhiều bạn bè mới tốt." Người đàn ông cười nói.

Khương Bảo im lặng, đây không phải lần đầu tiên anh cả "giới thiệu" con trai của mấy người bạn cho cô, ngày thường không nói làm gì, bây giờ rất không phải lúc.

"Em xin lỗi, anh. Nhưng em còn có việc khác."

Khương Minh không ngờ cô sẽ từ chối thẳng thừng như vậy, nét mặt tức khắc trở nên sa sầm: "Em thái độ kiểu gì vậy? Đều là người một nhà nên anh mới quan tâm em, em đừng có học theo tính xấu của lão nhị, không ai thích đâu!"

Hắn vẫn luôn cảm thấy lão nhị rất coi trọng Khương Bảo, tất nhiên tuyệt đối không phải vì Khương Bảo là em út trong nhà, cũng không phải vì cô là con gái.

Ở một mức độ nào đó, hai người này rất giống nhau, đều làm người khác khó ưa.

Hiện nay người đang nắm quyền ở Khương gia là Khương Hạo Tranh, y luôn bị chỉ trích là bạc bẽo vô tình, nham hiểm độc ác.

Khương Bảo không có tâm trạng nói chuyện với anh cả của mình, đi thẳng lên lầu. So với thương cảm, cô càng bất ngờ nhiều hơn, chuyện này cô nghĩ mãi không hiểu, lấy di động trực tiếp gọi cho bác sĩ tâm lí của Lâm Xán.

Bọn họ đều biết tình trạng của Lâm Xán không được tốt, anh hai còn mời cho cô bác sĩ tâm lí giỏi nhất.

"Bác sĩ Tô, tại sao em ấy đột nhiên lại… tuần trước con bé còn gửi cho tôi quà năm mới và thiệp mừng kia mà."

Không có gì báo trước cả.

"Thực ra không có ai đột nhiên tự sát cả, Lâm Xán bị mắc trầm cảm và PTSD(1) rất nghiêm trọng, mỗi ngày buộc phải uống thuốc để kiểm soát, mặc dù cô ấy đã từng làm việc trong giới giải trí một thời gian nhưng tính cách lại không được cởi mở lắm."

"Tôi rất buồn, nhưng cũng tôn trọng sự lựa chọn của cô ấy, xin tiểu thư hãy nén bi thương."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!