Tô Thời Sơ rất rõ ràng sắc mặt Ân Dĩ Yên cứng đờ và còn có chút co rút mà có thể dùng mắt thường thấy được.
Chị Dĩ Yên, em!
Tô Thời Sơ đang muốn mở miệng giải thích, Ân Dĩ Yên lập tức xua tay, tươi cười nói:
"Thời Sơ vừa rồi đã giải thích với chị rồi, là do lần đầu tiên em ấy đến nên có chút lo lắng mà thôi, chị không để trong lòng đâu."
Ân Dĩ Mặc nhướng mày nhìn Tô Thời Sơ một cái, trong mũi hừ lạnh một tiếng:
"Bản lĩnh tạo mối quan hệ của cô cũng rất nhanh đó."
Tô Thời Sơ rụt cổ, không dám nói gì.
Dù sao lấy của người thì tay ngắn, ăn của người thì miệng ngắn, cho dù cô có lý lẽ hùng hồn hơn đi nữa, cũng không dám chống đối với Ân Dĩ Mặc.
Muộn hơn một chút, Ân Dĩ Mặc và Tô Thời Sơ cùng rời đi.
Sau khi tiễn hai người bọn họ đi xong, nụ cười hiền lành trên mặt Ân phu nhân chậm rãi biến mất, vẻ mặt dần dần trở nên nghiêm túc:
"Vừa rồi con có nói cái gì không nên nói với cô bé kia không?"
"Không có, sao con có thể nói được." Ân Dĩ Yên nhún nhún vai, đôi mắt to chợt lóe lên, trong đôi mắt tràn ngập ý cười:
"Con rất thích Tô Thời Sơ, mắt nhìn người của mẹ rất chính xác."
Sau khi nghe được câu này, sắc mặt Ân phu nhân mới chuyển biến tốt hơn một chút.
Nhớ tới thái độ vừa rồi của Ân Dĩ Mặc , bà không nhịn được trong lòng lo lắng thay cho tương lai của Tô Thời Sơ.
…
Trên đường trở về, Ân Dĩ Mặc tự mình lái xe, Tô Thời Sơ thức thời vòng ra phía sau mở cửa xe sau, vừa chuẩn bị chui vào thì…
"Tô Thời Sơ, cô coi tôi là tài xế của cô à?"
Giọng nói lạnh lùng của người đàn ông vang lên, khiến Tô Thời Sơ hoảng sợ run rẩy, yên lặng đóng cửa lại, đi đến cửa lái bên phía ghế phụ, mở cửa xe, kéo dây an toàn chui vào.
Dọc theo suốt đường đi, Tô Thời Sơ len lén dùng gương chiếu hậu quan sát Ân Dĩ Mặc , người đàn ông đang lái xe, mày hơi nhíu lại, vẻ mặt căng thẳng, rõ ràng tâm trạng đang không tốt.
Cô đoán hẳn là giữa anh và Ân phu nhân đang có bất đồng gì đấy.
Chuyện gia đình là chuyện vô cùng phức tạp, Tô Thời Sơ không có hứng thú tìm hiểu chuyện nhà người khác.
Huống chi chuyện rắc rối này có khả năng còn liên quan đến bản thân mình.
Nghĩ đến đây, Tô Thời Sơ lặng lẽ thu hồi lại tầm mắt.
Tuy rằng Ân Dĩ Mặc đang lái xe nhưng khóe mắt vẫn thoáng nhìn thấy hành động nhỏ này của Tô Thời Sơ, đôi môi mỏng khẽ mím lại.
"Thân phận hiện tại của cô là Ân thiếu phu nhân, tranh thủ thời gian xin nghỉ công việc cô làm trước kia đi, còn về phần sắp xếp cho sau này, tôi sẽ để Lâm Hoài đến thông báo cho cô sau."
Tô Thời Sơ hiểu ý gật gật đầu, trong lòng cảm kích nói không nên lời.
"Ân tổng, anh rất đáng tin cậy." Suy nghĩ một chút, Tô Thời Sơ thốt ra một câu như vậy.
Ân Dĩ Mặc nhíu mày:
"Đây là cách cô khen người khác sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!