Chương 45: (Vô Đề)

Tiếng nhạc dồn dập trong quán bar từng đợt từng đợt vọng lên tầng ba, nhưng đều bị bức tường cách âm bên ngoài phòng VIP chặn lại.

Trong phòng, hơi thở khe khẽ quấn lấy nhau, ám muội lại nóng bỏng.

Men rượu dâng lên, Lâm Hi vừa nóng vừa ngột ngạt, khóe mắt và gò má đều đỏ bừng, đã thế hơi thở còn bị cướp đoạt vô cớ.

Cô khó chịu giãy giụa vài cái, hít vào một hơi thở nóng rực.

Đoạn Dịch Hành nhận ra người dưới thân run rẩy, lý trí quay về, cứng đờ trong chốc lát.

Anh buông đôi môi bị anh giày vò như cánh hoa, ngón tay cái lau đi vệt nước trên môi cô.

Quá đê tiện rồi!

Giữa hai lông mày Đoạn Dịch Hành phủ một lớp sương lạnh, động tác trên tay lại rất dịu dàng, lướt qua khóe môi, gò má, đuôi mắt cô.

Đôi mắt trong veo sáng ngời kia nhìn sang, bên trong phản chiếu sự đê tiện của anh, Đoạn Dịch Hành giơ tay che lại.

Hàng mi khẽ chớp động, để lại một vòng ngứa ngáy trong lòng bàn tay anh.

Ngồi rất lâu, thắt lưng và mông tê rần, Đoạn Dịch Hành cuối cùng cũng nương tay.

Anh không nói một lời cởi áo vest ra, bọc người lại bế ra khỏi Dạ Cảnh.

Lâm Hi mơ một giấc mơ lung tung rối loạn.

Lúc tỉnh lại thì chẳng nhớ gì cả, chỉ có cái đầu nặng trịch nhắc nhở cô, đêm qua uống nhiều rồi.

Cô nhìn quanh bốn phía, là ở trong phòng mình.

Chắc là Vũ Đồng đưa cô về.

Lâm Hi xuống giường, bước chân bỗng khựng lại, cứng đờ quay đầu nhìn đồng hồ đầu giường.

Mười một giờ trưa!

"Á!" Lâm Hi như bị dọa sợ, kêu lên một tiếng ngắn ngủi.

Đoạn Dịch Hành đẩy cửa bước vào: "Sao thế?"

Lâm Hi lại giật mình run rẩy, chỉ vào Đoạn Dịch Hành: "Anh… anh… sao anh vẫn ở nhà?"

Đoạn Dịch Hành nhìn cô từ trên xuống dưới một lượt, hơi rượu tuy đã tan nhưng thần sắc vẫn có chút tiều tụy.

Anh đi tới, đưa tay về phía cô: "Đưa tay cho tôi."

"Làm gì?" Lâm Hi nghi hoặc.

Đoạn Dịch Hành nắm lấy tay cô, chỗ đỏ ửng đã đỡ hơn nhiều, hơi yên tâm.

"Nhớ bôi thuốc."

Lâm Hi sững sờ, chợt rút tay khỏi tay anh.

Sao anh lại phát hiện ra?

"Đêm qua…" Lần đầu tiên Đoạn Dịch Hành ấp úng, "Em say rượu, tôi… đưa em về."

"Hả? Anh đưa em về, Vũ Đồng đâu?" Lâm Hi quả thực muốn ôm mặt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!