Chương 44: (Vô Đề)

Đoạn Dịch Hành men rượu chưa tan, lại bước vào quán bar.

Gần như ngay lập tức, đầu anh bị những nốt nhạc như kim loại nặng tra tấn đến đau nhức.

Men theo dãy ghế, vượt qua đám đông, Đoạn Dịch Hành nhìn thấy Mục Sóc đang vẫy tay với anh.

Người bên cạnh kinh ngạc trước ngoại hình của anh, muốn tiến lên bắt chuyện nhưng Đoạn Dịch Hành không thèm liếc mắt lấy một cái.

Anh sải bước đến bên cạnh Lâm Hi, cúi người chạm vào má cô: "Lâm Hi?"

Lâm Hi liếc anh một cái: "Anh là ai?"

"…"

Đoạn Dịch Hành kéo cánh tay cô, dỗ dành nhỏ nhẹ: "Tôi đưa em về nhà."

"Em không muốn." Lâm Hi hất tay anh ra, "Em còn muốn uống rượu."

Ánh mắt Đoạn Dịch Hành hơi ngưng lại, đột nhiên nắm lấy tay cô, hỏi: "Cái này là sao đây?"

Lương Vũ Đồng thấy ngón tay Lâm Hi đỏ ửng khác hẳn vùng da xung quanh, sửng sốt: "Không phải chứ? Tiểu Hi cũng bị bỏng à?"

Đoạn Dịch Hành quay đầu lại, ánh mắt lạnh lùng: "Chuyện là thế nào?"

Lương Vũ Đồng tóm tắt lại cảnh tượng xảy ra trong phòng bệnh, tiện thể mắng thêm một câu:

"Chắc chắn là con trà xanh đó cố ý, Tiểu Hi đâu phải người như vậy, sao có thể vì thích…"

Lương Vũ Đồng đột nhiên im bặt, liếc nhìn Đoạn Dịch Hành.

Mục Sóc không đoán được tâm trạng lúc này của anh, chủ động lấy lòng: "Anh Hành, hay là lên tầng ba trước đi? Có thuốc mỡ trị bỏng đấy."

Đoạn Dịch Hành kéo cánh tay Lâm Hi định bế người lên, con công xòe đuôi bên cạnh cô giơ tay ra ngăn: "Anh là ai? Anh á…"

Đoạn Dịch Hành hung hãn bóp chặt cổ tay người đàn ông, bẻ mạnh ra sau, đau đến mức đối phương toát mồ hôi trán.

Đoạn Dịch Hành nhẫn nhịn đến cực hạn, túm lấy cổ áo đối phương xách lên ném xuống đất, va phải ghế quầy bar loảng xoảng nghiêng ngả.

Đối với sự náo động do mình gây ra, Đoạn Dịch Hành không thèm quan tâm một chút nào, cứ thế bế Lâm Hi lên lầu.

Lâm Hi không chịu ngồi yên, khua tay múa chân, không cẩn thận đánh vào cằm Đoạn Dịch Hành.

Nước mắt lưng tròng, Lâm Hi nũng nịu kêu một tiếng: "Đau quá."

Đó là chỗ bị bỏng.

Tim Đoạn Dịch Hành khẽ động, cúi đầu mắng nhẹ: "Biết đau còn lộn xộn, còn uống rượu?"

Lâm Hi không nhìn rõ mặt anh, khóc lóc: "Anh là ai? Đồ thần kinh, quản tôi làm gì?"

"…"

Đoạn Dịch Hành bế cô vào phòng VIP, nhận lấy thuốc mỡ Mục Sóc xin quản lý phòng bao xong, bảo những nhân viên phục vụ khác ra ngoài hết.

Trong phòng bao chỉ còn lại hai người bọn họ.

Lương Vũ Đồng định đi theo vào liền bị Mục Sóc ngăn lại: "Anh Hành trông có vẻ đang giận, hay là đừng vào chuốc họa vào thân, chúng ta đi uống một ly đi?"

Lương Vũ Đồng hoàn toàn yên tâm về Đoạn Dịch Hành, đồng ý lời mời của Mục Sóc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!