Chương 39: (Vô Đề)

Lâm Hi hơi mở to mắt: "Em chuyển vào văn phòng của anh cũng không hợp lý lắm đâu nhỉ?"

Đoạn Dịch Hành chẳng qua chỉ trêu cô, nói: "Tạm thời cứ như vậy đã, chỗ này là văn phòng chuẩn bị tạm thời sau khi xây dựng khu mới, không có phòng thư ký."

Lâm Hi gật đầu, hỏi anh: "Thời gian cụ thể chuyển sang khu mới đã ấn định chưa ạ?"

Đoạn Dịch Hành: "Đầu tháng 12."

Còn một tháng nữa, vừa hay là sau ngày giỗ bố mẹ cô.

Lâm Hi thu dọn tài liệu xong, do dự một lát, nói: "Cuối tháng sau là ngày giỗ bố mẹ em."

Đoạn Dịch Hành quay sang: "Năm nay em về à?"

"Vâng." Lâm Hi gật đầu, "Lâu rồi không về, em chỉ muốn báo cáo với anh một tiếng, cuối tuần cuối cùng của tháng 11, có thể em không ở thành phố B, sợ anh có việc tìm em."

Việc thư ký có được nghỉ hai ngày cuối tuần bình thường hay không có liên quan mật thiết đến sự sắp xếp công việc của cấp trên.

Thông báo trước để tránh đến lúc đó Đoạn Dịch Hành còn bắt cô làm việc.

"Biết rồi." Đoạn Dịch Hành mở cửa phòng họp, "Về một mình à?"

Bước chân Lâm Hi khựng lại, dựa theo quan hệ hiện tại giữa cô và Đoạn Minh Hiên, e là chỉ có thể về một mình thôi.

"Vâng." Lâm Hi đáp một tiếng.

Về đến văn phòng, vừa hay gặp Tần Dương quay lại công ty.

Đoạn Dịch Hành dứt khoát gọi anh ta cùng ăn cơm.

Tần Dương nghi hoặc nhìn Đoạn Dịch Hành: "Đoạn tổng, tôi không phải…"

Đoạn Dịch Hành ném cho một ánh mắt, anh ta im bặt, không hiểu tại sao Đoạn Dịch Hành lại giữ mình lại ăn cơm.

Cho đến khi thấy Lâm Hi cũng ở lại anh ta lờ mờ nhận ra chút khác biệt.

Lâm Hi lịch sự chào hỏi anh ta, Tần Dương cười đáp lại: "Thư ký Lâm, nghe nói hôm nay cô tỏa sáng rực rỡ trong cuộc họp giao ban bộ phận kinh doanh, chúc mừng chúc mừng."

Lâm Hi làm sao chịu nổi lời khen của anh ta, vội vàng khiêm tốn một hồi, nói mình còn phải học hỏi nhiều.

Trên bàn ăn đã bày đầy thức ăn.

Tần Dương trố mắt: "Đoạn tổng, dì giúp việc nhà anh đúng là sợ anh ăn không no thật đấy."

Lâm Hi rũ mắt cười cười, đại khái có thể đoán được tại sao dì Mai lại làm nhiều đồ ăn mang đến như vậy.

Ánh mắt Đoạn Dịch Hành khẽ chuyển về hướng Lâm Hi, nhưng lại nói với Tần Dương: "Tưởng Hồ Lâm thế nào rồi?"

Tần Dương nghe vậy sững sờ, chuyện này nói trước mặt thư ký Lâm được sao?

Đoạn tổng đã tin tưởng cô ấy đến mức này rồi?

Đoạn Dịch Hành không nghe thấy câu trả lời, lại hỏi một lần nữa.

Tần Dương hoàn hồn, nói: "Bệnh cũ thôi, hai ngày nữa là xuất viện rồi."

Đoạn Dịch Hành: "Ừ, những điều cần nói đã nói rõ với cậu ta chưa?"

"Nói rõ rồi." Tần Dương tranh thủ liếc nhìn Lâm Hi, "Dưới trướng cậu ta không phải không có người trung thành, chỉ là ngại thân phận của Trịnh Ký Trung, cậu ta thiếu sự ủng hộ của lãnh đạo cấp cao nên mới để Trịnh Ký Trung đắc ý."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!