Chương 35: (Vô Đề)

Lâm Hi thừa nhận, cô đúng là có một tật xấu, hễ liên quan đến Đoạn Minh Hiên, cô chưa bao giờ đủ dứt khoát.

Đoạn Dịch Hành buột miệng nói một câu trúng ngay điểm yếu của cô.

Chuông điện thoại lại vang lên, Lâm Hi liếc nhìn Đoạn Dịch Hành rồi bắt máy.

Đoạn Dịch Hành cũng quay mặt đi, nhìn thẳng phía trước.

Lâm Hi nghe điện thoại nhưng không lên tiếng, Đoạn Minh Hiên đã tuôn ra một tràng "xin lỗi".

Lâm Hi có chút ngạc nhiên, Đoạn Minh Hiên sau khi chọc giận cô thì sẽ xin lỗi.

Nhưng theo hiểu biết của cô về Đoạn Minh Hiên, chuyện đến Ngân Phàm làm thư ký cho Đoạn Dịch Hành đối với Đoạn Minh Hiên mà nói, tuyệt đối không phải chuyện nhỏ.

Sao có thể chỉ qua một đêm đã nghĩ thông suốt rồi?

Theo lẽ thường, tiếp theo hoặc là ép cô chuyển bộ phận, hoặc là từ chức.

Lâm Hi mím môi, tiếp tục nghe Đoạn Minh Hiên nói.

"Tiểu Hi, xin lỗi, anh không nên đập hỏng đồ của em." Đoạn Minh Hiên cố nén sự tủi thân, có thể nghe ra một tia không tình nguyện.

"Anh biết đó là quà sinh nhật em tặng cho Đoạn Dịch Hành, anh đã mua cho em một cái y hệt rồi."

Lâm Hi: "…"

Y hệt thì có tác dụng gì, chẳng lẽ Đoạn Dịch Hành phải bày món đồ Đoạn Minh Hiên tặng sao?

Sinh nhật ba mươi tuổi, nói thế nào cũng là một ngày trọng đại.

Đoạn Chinh và Trần Bạch Vi không hỏi han, Đoạn Dịch Hành cũng không tỏ vẻ đau lòng.

Đoạn Minh Hiên lại còn ngay trong ngày sinh nhật anh, đập hỏng món quà sinh nhật cô tặng cho Đoạn Dịch Hành.

Lâm Hi cũng thấy xấu hổ, không biết sao Đoạnh Minh Hiên có thể hùng hồn như vậy.

"Tiểu Hi?"

Trong điện thoại của Đoạn Minh Hiên hồi lâu không nghe thấy câu trả lời của Lâm Hi, anh ta kiên nhẫn gọi cô.

Lâm Hi rũ mắt, đáp một tiếng.

Mắt Đoạn Minh Hiên sáng lên, giọng điệu cao vút: "Dì Mai nói em đi ra ngoài với… anh ta rồi?"

"Ừ."

"Vậy…" Đoạn Minh Hiên ngập ngừng, "Bao giờ em về, anh đi đón em."

"Không cần đâu." Lâm Hi nói, "Lúc nào cần về em sẽ về."

Đoạn Minh Hiên nghĩ mai là thứ 2, Lâm Hi phải về đi làm, nên tối nay chắc chắn sẽ về.

Anh ta không vội nữa, lại chân thành xin lỗi một lần nữa: "Tiểu Hi, thật sự xin lỗi, là anh không kiểm soát được tính khí."

Lâm Hi thầm thở dài, hồi nhỏ Đoạn Minh Hiên xin lỗi chắc chắn cô sẽ chấp nhận.

Bởi vì Trần Bạch Vi luôn mỉm cười nhìn cô, cô dù có bị sự l* m*ng của Đoạn Minh Hiên làm cho ấm ức thì cũng chỉ có nước tha thứ.

Nhưng trong lòng cô hiện tại thực sự vẫn chưa vượt qua được chuyện này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!