Lời Đoạn Dịch Hành vang ngay bên tai, hơi thở nóng hổi, Lâm Hi theo bản năng buông tay.
Giây tiếp theo, đầu cô được che chắn, được người ta ôm lấy ngã mạnh xuống bãi cỏ.
Lăn mấy vòng liền, trong cơn kinh hãi, Lâm Hi còn không phát hiện ra mình bị trẹo chân.
Xe điện lao xuống dốc, ầm ầm lật nghiêng, bánh xe quay tít như đang lên án Lâm Hi.
Lâm Hi rúc vào hõm cổ Đoạn Dịch Hành, hồn vía còn chưa kịp trở về.
Trời đất không còn quay cuồng nữa, cô ngơ ngác nằm dưới người Đoạn Dịch Hành, chạm phải ánh mắt sâu thẳm của anh.
Đoạn Dịch Hành đỡ người ngồi dậy, ngồi trên đất, vẻ mặt quan tâm: "Có bị thương ở đâu không?"
Lâm Hi chưa kịp trả lời thì ánh mắt chạm vào vết trầy xước trên mu bàn tay anh, nước mắt rơi xuống:
"Anh bị thương rồi! Xin lỗi, em không cố ý, em chỉ là, chỉ là muốn…"
Lâm Hi mếu máo, không dám nhìn sắc mặt Đoạn Dịch Hành.
"Không sao." Đoạn Dịch Hành vỗ nhẹ lưng cô, "Trầy da chút thôi, không đau, em có bị thương ở đâu không?"
Lâm Hi vẫn chưa hoàn hồn sau cú lật xe kinh hoàng, co rúm vai lắc đầu.
Đoạn Dịch Hành không nhìn nổi bộ dạng đáng thương này của cô, ôm người vào lòng.
Nước mắt của Lâm Hi đều lau hết vào ngực áo anh.
"Xin lỗi." Lâm Hi lại xin lỗi, "Em chỉ là nghĩ đến mẹ em nên mới không chú ý đường."
Đoạn Dịch Hành xoa đầu cô: "Nói vậy thì, còn phải trách tôi khơi mào chủ đề này sao?"
Lâm Hi sụt sịt mũi, lắc đầu.
Đoạn Dịch Hành buông cô ra, nói: "Tôi gọi điện cho quản gia, bảo người đến đón chúng ta."
Lâm Hi "vâng" một tiếng, buông anh ra định đứng dậy, đột nhiên nhíu mày, kêu lên một tiếng đau đớn.
Đoạn Dịch Hành vội vàng đỡ lấy cô, nhìn xuống chân cô: "Bị thương rồi à?"
Lâm Hi nước mắt lưng tròng, cười gượng gạo: "Hình như bị trẹo chân rồi."
Đoạn Dịch Hành đỡ cô, gọi điện cho quản gia, sau đó cúi người bế ngang cô lên.
Lâm Hi nhất thời không quen, sợ hãi chống tay lên vai anh định đẩy ra.
"Đã bị thương rồi còn không ngoan." Đoạn Dịch Hành cúi đầu nhắc nhở, "Ôm cho chắc."
Lâm Hi cắn môi, dè dặt đưa tay lên, vừa chạm vào cổ anh lại theo phản xạ rụt về, thấy anh vẫn nhìn mình, cô mới quyết tâm một cái, ôm chặt lấy.
Vóc người Lâm Hi nhỏ nhắn, được anh ôm trong lòng, nhìn từ xa có chút buồn cười, như bưng một mâm đồ ăn vậy.
Nhưng bản thân cô không cảm nhận được, vì quá gần nên muốn kéo giãn khoảng cách.
Cổ tay Đoạn Dịch Hành khẽ nâng lên, cả người cô ngả hẳn về phía cổ anh.
Một lọn tóc dài lướt qua vai anh, để lại hương thơm thoang thoảng.
Hơi thở của anh gần trong gang tấc, lồng ngực ấm áp, trái tim đập mạnh. Lâm Hi nín thở, xấu hổ vô cùng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!