Chương 30: (Vô Đề)

Câu hỏi này của Đàm Kỳ một lần nữa khiến phòng ăn rơi vào im lặng.

Ở thành phố B, Đoạn Dịch Hành tuyệt đối có thể lọt vào top 3 trong bảng xếp hạng những người đàn ông độc thân kim cương.

Tuy nhiên nhiều năm qua, trong giới chưa ai nghe thấy bất kỳ tin đồn tình cảm nào về anh.

Tình cảm là một ẩn số, càng khiến người ta đoán già đoán non.

Những người từng chứng kiến anh trên thương trường cũng từng có ý định liên hôn với anh, đều bị anh dùng chiêu lấy nhu thắng cương khéo léo từ chối.

Ban đầu vẫn có người không cam tâm, nhưng khi Đoạn Dịch Hành từ chối hết thảy, họ cũng ngầm đạt được một sự cân bằng kỳ lạ.

Cho nên Đàm Kỳ hỏi như vậy, tò mò cũng là lẽ thường tình.

Lâm Hi cũng nhìn chằm chằm anh, chỉ thấy Đoạn Dịch Hành chậm rãi nhấp một ngụm sâm panh, sau đó nghiêng đầu, nhìn về phía mình.

Giác quan thứ sáu của Lâm Hi luôn rất tốt, mí mắt giật một cái, trực giác mách bảo không có chuyện tốt lành gì.

Quả nhiên, Đoạn Dịch Hành cười khẽ: "Không khéo, câu hỏi này cô ấy cũng từng hỏi rồi, có lẽ cô có thể hỏi cô ấy."

Lâm Hi: "…"

Đây là đưa cô đi chơi sao? Không phải là đang đào hố cho cô đấy chứ?

Đàm Kỳ nhìn về phía Lâm Hi, ánh mắt lóe lên một tia nghi hoặc.

Trước khi đến Mạnh Hoài Sơn đã nói qua về cô con gái nuôi nhà họ Đoạn, nghe nói thanh mai trúc mã với cậu hai nhà họ Đoạn, quan hệ thân thiết, còn với Đoạn Dịch Hành thì không có bao nhiêu giao tình.

Nhưng nghe ý tứ của Đoạn Dịch Hành, hai người họ không hề bất hòa như lời đồn bên ngoài.

Mục Chiêu suýt chút nữa bị sặc rượu, anh ta nín cười, thay Đàm Kỳ hỏi Lâm Hi: "Em gái, anh cả em nói thế nào?"

Đoạn Dịch Hành liếc nhìn Mục Chiêu, ánh mắt ngầm chứa sự cảnh cáo.

Mục Chiêu cậy đông người, cố ý giả ngu.

Lâm Hi khó xử muốn chết, ánh mắt nhìn Đoạn Dịch Hành mang theo ý oán trách.

Nhưng Đàm Kỳ cũng không buông tha cho cô.

"Cô Lâm, tôi có thể biết lúc đó anh Đoạn trả lời cô thế nào không?"

Lâm Hi: "…"

Lúc đó chính anh ấy nói tạm thời không có ý định kết hôn, nếu cô nói như vậy chẳng phải là trực tiếp từ chối rồi sao?

Chẳng lẽ Đoạn Dịch Hành muốn mượn miệng cô để từ chối?

Đoạn Dịch Hành ung dung bình thản, cứ như người ra đề khó cho Lâm Hi không phải là mình vậy.

Lâm Hi: "Cô Đàm xinh đẹp động lòng người, nếu có thêm cơ hội tiếp xúc, chắc hẳn anh cả sẽ thay đổi suy nghĩ."

Lời này coi như không đắc tội ai, nhưng Đàm Kỳ đã hiểu ý của Đoạn Dịch Hành rồi.

Nhưng lời Lâm Hi nói cũng không sai, cô ấy và Đoạn Dịch Hành mới gặp nhau vài lần, ai mà nói trước được chuyện sau này.

Ít nhất mượn miệng em gái, không trực tiếp từ chối cô ấy, cũng coi như giữ thể diện cho cô ấy.

Đoạn Dịch Hành không biết suy nghĩ của Đàm Kỳ, chỉ nhướng mày với Lâm Hi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!