Chương 26: (Vô Đề)

Bữa tối Lâm Hi không xuống ăn, Đoạn Minh Hiên lên gọi người thì phát hiện cô đã ngủ rồi.

Một nửa khuôn mặt cô vùi trong chăn giống hệt như hồi còn bé, yếu ớt khiến người ta thương xót.

Đoạn Minh Hiên tiến lại gần, giúp cô kéo chăn lên cao một chút.

Lâm Hi bị kinh động, miệng khẽ hé mở, lầm bầm một câu "Đoạn tổng".

Đoạn Minh Hiên hơi khựng lại, Đoạn tổng? Cô ấy đang gọi ai? Bố anh ta sao?

Anh ta trầm ngâm bước ra khỏi phòng ngủ của Lâm Hi rồi xuống lầu dặn dò nhà bếp một tiếng, bảo họ chuẩn bị đồ ăn khuya.

Lâm Hi ngủ một mạch đến gần mười giờ tối, dì Mai vẫn luôn để ý động tĩnh của cô, thấy cô xuống lầu liền vội vàng bưng đồ ăn khuya lên bàn.

Chậm rãi ăn xong, cô lại ngồi ngẩn người một lúc.

Dì Mai nhìn mà thấy buồn cười, Lâm Hi mỗi lần ngủ ngày cày đêm, tỉnh dậy đều có bộ dạng này.

Trước đây từ nước ngoài về bị lệch múi giờ, cô thường xuyên dọa người khác vào lúc nửa đêm.

Mãi một lúc lâu sau cuối cùng Lâm Hi cũng tỉnh táo hẳn.

Trở về phòng, cô bắt đầu soạn tin nhắn nháp, nhưng vừa nhập bốn chữ "Sinh nhật vui vẻ" xong lại cảm thấy không hay lắm.

Khô khan quá.

Lâm Hi mở máy tính, tìm kiếm lời chúc mừng sinh nhật cấp trên.

Vừa nịnh nọt vừa sáo rỗng, chắc Đoạn Dịch Hành liếc mắt cái là biết ngay đồ copy paste.

Lâm Hi suy nghĩ một chút rồi nhập: Chúc mừng sinh nhật, cảm ơn anh đã không chê, giữ em lại Ngân Phàm làm việc. Chúc anh sang tuổi mới thoát ế, tìm được lương duyên, giương buồm ra khơi.

Khi chuông báo thức reo lên, Lâm Hi gửi đoạn tin nhắn này đi.

Cứ tưởng Đoạn Dịch Hành đã ngủ rồi, nào ngờ một tin nhắn thoại được gửi lại ngay lập tức: "Chúc mừng sinh nhật và giương buồm ra khơi thì tôi nhận, còn mấy cái khác thì thôi."

Lâm Hi nhấn giữ nút ghi âm: "Anh vẫn chưa ngủ ạ? Em chỉ là nhớ tới chuyện ông nội bảo anh đi xem mắt nên tiện thể chúc phúc anh một chút thôi."

Đoạn Dịch Hành khẽ cười một tiếng: "Không cần, tạm thời tôi chưa có ý định kết hôn."

Tiếp xúc mấy ngày nay, gan Lâm Hi cũng lớn hơn, tinh thần hăng hái hóng hớt hỏi: "Em có thể hỏi một chút không? Tại sao anh lại không kết hôn?"

Dù sao theo sự sắp xếp của ông nội, chỉ cần anh kết hôn với một thiên kim tiểu thư môn đăng hộ đối, việc tiếp quản Ngân Phàm sẽ dễ như trở bàn tay.

Đoạn Dịch Hành trả lời: "Em muốn biết à?"

Tất nhiên là muốn rồi, nếu không sao lại hỏi.

Có điều cảm xúc của Đoạn Dịch Hành quá bình thản, giọng điệu cũng rất nhạt, không biết có phải đang chê cô lo chuyện bao đồng hay không.

Thôi bỏ đi, hóng hớt chuyện của sếp đúng là chán sống rồi.

Lâm Hi vừa định nói chuyện thì bên kia lại gửi đến một tin nhắn thoại.

Cô mở ra nghe, giọng nói của Đoạn Dịch Hành trầm xuống: "Không phải người đó."

Lâm Hi sửng sốt, ý anh là đã có người mình thích? Hay là người trong mong đợi vẫn chưa xuất hiện?

Hóng sâu thêm nữa thì mất chừng mực, Lâm Hi không hỏi thêm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!