Thứ 6 vì có cuộc họp nhân viên nên khóa đào tạo nhân viên mới của Lâm Hi, Tôn Văn Tâm và những người khác kết thúc sớm.
Ở công ty, Lâm Hi không tiện đi xe của Đoạn Dịch Hành nên đi xe buýt của công ty cùng Tôn Văn Tâm.
Đi lòng vòng mất bốn mươi phút mới đến khu cũ của Ngân Phàm Tech.
Lâm Hi nhìn thấy lễ tân bên này, có chút kỳ lạ hỏi Tôn Văn Tâm: "Lễ tân ở đây có người xin nghỉ việc à?"
Tôn Văn Tâm lắc đầu: "Đoạn tổng của chúng ta giỏi giang mà, không chỉ mở rộng khu mới, nghiệp vụ cũng mở rộng, khách đến thăm và các hoạt động hội nghị nhiều lên, lễ tân đương nhiên cũng cần tuyển thêm. Hơn nữa một chị lễ tân lớn tuổi bên này được điều chuyển, sang bộ phận nhân sự rồi."
Hóa ra là vậy.
Cuộc họp bắt đầu đúng ba giờ chiều, vì đang đào tạo nên Lâm Hi không trực tiếp tham gia sắp xếp cuộc họp, chỉ được giao nhiệm vụ ghi biên bản cuộc họp.
Đoạn Dịch Hành bước vào hội trường lớn đúng giờ, không gian lập tức im phăng phắc.
Nhân viên bình thường cũng chỉ có thể nhân lúc này đứng từ xa nhìn ngắm "thái tử gia" của Ngân Phàm một chút.
Đoạn Dịch Hành họp không giống các lãnh đạo cũ cứ dài dòng, nhàm chán.
Anh ngắn gọn súc tích, đi thẳng vào vấn đề.
"Gần đây nội bộ công ty đã xảy ra sai sót nghiêm trọng do con người gây ra…"
Đoạn Dịch Hành nhả chữ rõ ràng và bình tĩnh, trình bày chi tiết quá trình sự việc và mục đích cuộc họp.
Anh tuyên bố chấm dứt hợp đồng lao động với nhân viên phạm lỗi, xét thấy những tổn thất suýt gây ra cho ngân hàng đối tác và khách hàng của họ, công ty bảo lưu quyền truy cứu trách nhiệm pháp lý.
"Con người không phải thánh hiền, ai mà không mắc sai lầm. Nhưng hành vi coi thường quy tắc, đạp lên giới hạn, tự đào hố chôn mình thế này, tôi và công ty tuyệt đối không dung thứ."
"Nhưng qua chuyện này, công ty cũng sẽ đầu tư nhiều tâm sức hơn để tối ưu hóa cơ chế thăng tiến nội bộ…"
Tin tức này đối với nhân viên nội bộ mà nói được coi là tin tốt.
Lâm Hi ghi lại những điểm chính, Đoạn Dịch Hành lại mượn cuộc họp nói về việc chuyển sang khu mới.
Đoạn Dịch Hành nói, chỉ cần thông qua kiểm tra nghiệm thu của các bộ phận liên quan, dự kiến hai đến bốn tuần nữa là có thể chuyển vào.
Bên dưới lập tức ồn ào náo nhiệt, rõ ràng là đã mong chờ khu mới từ lâu.
Không gian làm việc ở khu cũ đã không thể đáp ứng đội ngũ nhân viên ngày càng lớn mạnh, hơn nữa Ngân Phàm Tech thích tuyển nhân tài trẻ, một môi trường làm việc đẹp đẽ thoải mái cũng được coi là một trong những biện pháp thu hút hiệu quả.
Sau khi cuộc họp nhân viên kết thúc, Lâm Hi sắp xếp lại tài liệu cuộc họp.
Ngày mai là thứ 7, tất cả mọi người tranh nhau chen chúc ra về.
Lâm Hi khá nhạy cảm, vừa ngẩng đầu lên đã chạm phải ánh mắt của Trần Lượng Di ở hàng thứ hai.
Ngay từ lần gặp đầu tiên Lâm Hi đã nắm rõ chức vụ của cô ta – quản lý bộ phận kinh doanh của Ngân Phàm Tech.
Cho nên việc Trần Lượng Di xuất hiện ở đây Lâm Hi cũng không quá bất ngờ.
Đoạn Dịch Hành nương theo tầm mắt của cô nhìn thấy cảnh này, anh hơi nhíu mày, gọi một tiếng: "Thư ký Lâm."
Lâm Hi đổi nụ cười: "Đoạn tổng, anh còn căn dặn gì không?"
Đoạn Dịch Hành cong khóe môi: "Cô đang cười xã giao à?"
Lâm Hi: "… Vậy rốt cuộc anh có việc gì không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!