Chương 22: (Vô Đề)

Vẻ mặt Đoạn Minh Hiên cà lơ phất phơ, quần áo cũng không mặc đàng hoàng, khi đi lại, cổ áo sơ mi lụa trễ xuống để lộ quá nửa lồng ngực.

Dì Mai nhìn mà nhức cả mắt: "Cậu hai của tôi ơi, ít nhất cậu cũng phải để ý đến chúng tôi một chút chứ."

Đoạn Minh Hiên cười ha ha: "Dì Mai, dáng con không đẹp sao?"

"Đẹp." Dì Mai bất lực nói.

Đoạn Minh Hiên bước tới, khoác vai Lâm Hi, như đang nói chuyện phiếm bình thường, hỏi: "Sinh nhật ai thế?"

Lâm Hi có tâm tư riêng với anh ta, không thể quen với sự tiếp xúc thân mật như vậy, cô cúi người thoát khỏi cánh tay Đoạn Minh Hiên, còn phàn nàn anh ta nặng quá.

Đoạn Minh Hiên cúi đầu quan sát sắc mặt cô, cẩn thận hỏi: "Không phải vẫn còn giận đấy chứ? Tránh mặt anh mấy ngày rồi."

"Không có." Lâm Hi không để anh ta nhìn, "Đùa thôi mà, em không để trong lòng đâu."

Đoạn Minh Hiên kề sát cô cùng lên lầu, gần như ép cô vào lan can.

"Đoạn Minh Hiên," Lâm Hi trừng mắt nhìn anh ta, "Có thể đi đứng cho tử tế được không?"

Đoạn Minh Hiên tủi thân: "Em còn chưa trả lời câu hỏi của anh."

Lâm Hi: "… Không có sinh nhật ai cả, em muốn ăn bánh kem không được sao?"

"Được." Đoạn Minh Hiên cưng chiều nói, "Lúc em ăn thì chia cho anh một miếng."

Lâm Hi: "Không chia được, em bảo dì Mai làm bánh nhỏ xíu, em làm một miếng là hết sạch rồi."

Đoạn Minh Hiên bật cười, véo hai bên má cô: "Để anh xem miệng em to cỡ nào."

Anh ta ra tay không biết nặng nhẹ, Lâm Hi đau đến nhíu mày, nước mắt cũng trào ra.

Đoạn Minh Hiên vội buông tay, gãi đầu ngượng ngùng.

Lâm Hi lườm anh ta một cái, xoay người đi lên lầu.

Đoạn Minh Hiên không đi theo, dường như nghĩ ra điều gì, lại quay đầu đi xuống tầng một.

Dì Mai đang ở trong bếp, anh ta đi thẳng vào, hỏi: "Dì Mai, rốt cuộc là sinh nhật ai?"

Dì Mai thở dài trong lòng, than cho sự bất hòa của hai anh em, đến ngay cả sinh nhật cũng không biết.

"Không có ai cả."

Đoạn Minh Hiên: "Dì đừng có lừa cháu, Tiểu Hi không tham ăn, cũng không thích làm phiền người khác, hơn nữa cháu đều nghe thấy cả rồi, cô ấy nói tối thứ 7 cần dùng."

"Cậu hai, đây không phải chỗ cậu nên ở đâu." Dì Mai xoay người đuổi anh ta ra ngoài, "Nếu thật sự muốn biết, cậu đi hỏi ông chủ đi."

"Bố cháu?"

Đoạn Minh Hiên bị đẩy ra khỏi bếp, quay đầu gọi điện ngay cho Đoạn Chinh vẫn đang tiếp khách bên ngoài.

Đầu dây bên kia hơi say, trả lời cực kỳ qua loa: "Không biết."

Đoạn Minh Hiên nghĩ đi nghĩ lại, gọi điện cho Trần Bạch Vi, cũng không biết bà đã xuống máy bay chưa.

Ngạc nhiên là đối phương bắt máy.

"Mẹ." Đoạn Minh Hiên gọi, "Thứ 7 tuần này, mẹ biết là sinh nhật ai không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!