Chương 19: (Vô Đề)

Lâm Hi đẩy cửa, giày cao gót giẫm lên sàn nhà tạo ra tiếng động, mặc dù cô đã cố gắng đi nhẹ nhất có thể.

Đoạn Dịch Hành không nhìn theo hướng tiếng động, tay cầm bút máy màu đen nhanh chóng ký tên lên tập tài liệu.

Cho dù nhìn ngược cũng có thể thấy rõ từng nét bút chuyển hướng trôi chảy, dứt khoát đẹp mắt.

"Ngồi đi." Đoạn Dịch Hành giơ tay, đóng nắp bút máy, thu lại tài liệu để sang một bên.

Lâm Hi ngồi xuống chiếc ghế trước bàn làm việc của anh.

Mấy ngày không gặp, Đoạn Dịch Hành theo lẽ thường quan tâm một chút, hỏi cô tình hình tập huấn.

Lâm Hi nói: "Lúc đầu có chút không quen, bây giờ ổn rồi ạ, mọi người cũng khá dễ gần."

Đoạn Dịch Hành: "Ừ, thứ sáu này kết thúc tập huấn, tranh thủ cuối tuần nghỉ ngơi cho tốt."

Lâm Hi hiểu đây là sắp phải chính thức bắt đầu làm việc rồi.

Cô trầm ngâm giây lát rồi hỏi Đoạn Dịch Hành: "Em có thời gian thử việc không?"

Đoạn Dịch Hành: "Không, nhưng nếu phạm lỗi nghiêm trọng sẽ bị xử lý sa thải."

"Vâng, em hiểu rồi."

Ánh mắt Đoạn Dịch Hành liếc sang trái, nói: "Đây là tài liệu một số dự án trước đây đã làm, không liên quan đến dự án bảo mật, em mang về xem, có gì không hiểu thì hỏi trực tiếp tôi."

Lâm Hi đứng dậy định lấy tài liệu, còn chưa kịp cam đoan mình nhất định sẽ học tập chăm chỉ, Đoạn Dịch Hành đã ngăn cô lại:

"Không vội, ăn cơm trước đã."

Lâm Hi ngẩn người: "Em ăn ở đây ạ?"

Đoạn Dịch Hành: "Dì Mai hầm canh, bảo tài xế đưa tới, lần nào dì ấy đưa đồ ăn cũng sợ tôi ăn không no."

Khi Lâm Hi còn đang nghi ngờ câu nói này của anh thì cửa văn phòng bị gõ vang.

Đoạn Dịch Hành cho người vào, tài xế xách theo ba hộp cơm, vừa thấy Lâm Hi cũng ở đó thì híp mắt cười: "Ở nhà bà Mai còn nhắc đến chuyện ăn uống của cô chủ đấy."

"Tôi bảo căng tin Ngân Phàm không tệ hơn bà ấy nấu đâu, bà ấy còn mắng tôi nữa chứ."

Lâm Hi bị ông chọc cười: "Xem ra dì Mai ở nhà không ít lần nhắc tới cháu."

Văn phòng của Đoạn Dịch Hành có phòng nghỉ, lối hành lang trước cửa phòng nghỉ dùng bình phong ngăn ra khu vực dùng bữa.

Tài xế mở hộp cơm, bày biện ngay ngắn trên bàn ăn, thế mà bày đầy cả một bàn.

Đoạn Dịch Hành không để tài xế đợi, tài xế quay người ra khỏi văn phòng.

Lâm Hi trố mắt: "Dì Mai làm thế này là để một mình anh ăn á?"

Đoạn Dịch Hành đứng dậy đẩy cô đi về phía cửa sổ sát đất.

"Không được." Lâm Hi lùi lại nửa bước, "Anh là Tổng giám đốc, em là thư ký, sao có thể ăn cơm cùng anh được."

Lại còn trong cùng một văn phòng.

Đoạn Dịch Hành: "… Tôi và trợ lý Tần cũng thường xuyên ăn cùng nhau, ngay tại văn phòng này, lúc cậu ta mới vào công ty 70kg, giờ là 83kg rồi."

Lâm Hi nhớ tới những lời bàn tán trong nhà vệ sinh của Trần Lượng Di và cấp dưới của cô ta, có chút do dự.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!