Chương 16: (Vô Đề)

Khi đợi Lâm Hi, Chương Mạt kẹp một điếu thuốc lá nhỏ giữa những ngón tay.

Thấy Lâm Hi đi tới, cô ta liếc mắt nhìn sang: "Không phiền chứ?"

Lâm Hi lắc đầu.

Ba phút sau, Chương Mạt dụi tắt nửa điếu thuốc vào thùng rác, nói: "Vào thôi."

Lâm Hi theo cô ta vào nhà hàng.

Hai người đâu có giống đi ăn cơm, đối diện với một bàn đầy thức ăn nhưng chẳng ai động đũa.

Lâm Hi giơ tay xem giờ: "Có chuyện gì thì cô nói thẳng đi."

Lâm Hi nhíu mày: "Việc tôi có hút thuốc hay không có liên quan đến chuyện hôm nay cô muốn nói à?"

"Nhạt nhẽo thật." Chương Mạt uống một ngụm nước, "Ghét nhất là mấy đứa con gái ngoan hiền như các cô."

Lâm Hi: "Làm ơn đừng dán nhãn cho tôi."

"Được rồi." Chương Mạt nhìn cô, "Tôi chỉ muốn cô giúp tôi hẹn Minh Hiên ra ngoài."

Lâm Hi khó hiểu nhìn cô ta: "Tự cô không liên lạc được sao?"

"… Không liên quan đến tôi."

"Là lỗi của tôi, tôi không nên giở trò trong tiệc tẩy trần của cô." Chương Mạt phá lệ nói lời xin lỗi, "Nhưng cô có thể chịu đựng được việc bạn trai mình đối xử với người khác còn tốt hơn cả mình không?"

Lâm Hi nhất thời không nói nên lời.

Kể từ khoảnh khắc biết Đoạn Minh Hiên có người yêu, cô đã luôn giữ khoảng cách.

"Tôi và anh ấy chỉ là tình nghĩa từ nhỏ đến lớn thôi." Lâm Hi rũ mắt cười nhẹ, "Không so được với cô."

Trong lòng Lâm Hi chua xót, để cô biết Đoạn Minh Hiên yêu đương đã đủ khó chịu rồi, Chương Mạt thế mà còn muốn cô giúp họ tái hợp.

"Xin lỗi, tôi không làm được." Lâm Hi từ chối, "Cô có thể tự thử liên lạc với anh ấy, chuyện tình cảm, tôi là người ngoài không tiện xen vào."

"Lâm Hi, cô thế này thì chán quá." Nụ cười của Chương Mạt nhạt đi, "Cô không giúp thì đến đây làm gì?"

Lâm Hi cạn lời: "Là do cô uy h**p."

"Là tôi uy h**p, nhưng cũng phải uy h**p đúng điểm yếu chứ." Chương Mạt nói, "Tôi không rõ chuyện giữa cô và hai anh em họ, nhưng tối hôm đó ai cũng nhìn ra rõ ràng, Đoạn Minh Hiên không thích cô ở cùng một chỗ với Đoạn Dịch Hành."

Sắc mặt Lâm Hi không đổi: "Thì sao?"

Lâm Hi: "Tôi sẽ nói với anh ấy."

Phải nói rằng, Chương Mạt rất hiểu Đoạn Minh Hiên.

Trong xương tủy Đoạn Minh Hiên có sự bá đạo và áp đặt, tính chiếm hữu đối với người hoặc vật bên cạnh mình cực kỳ mạnh.

Anh ta giống như một đứa trẻ, tức giận lên là chỉ làm theo ý mình, nhưng lại có gương mặt đẹp đẽ, chỉ cần tỏ ra vô tội hối lỗi vài câu là khiến người khác mềm lòng.

Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần Lâm Hi và Đoạn Dịch Hành có dấu hiệu thân thiết, chiêu này dùng lần nào cũng hiệu quả.

Lâm Hi lại lần nữa thỏa hiệp: "Tôi sẽ nhắc với anh ấy, còn đi hay không là chuyện của anh ấy, không có lần sau đâu."

Cô cũng chẳng ăn uống gì, đứng dậy rời khỏi nhà hàng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!