Đoạn Dịch Hành nâng tay Lâm Hi, để đầu ngón tay hơi lạnh của cô rơi vào lòng bàn tay mình, ngón cái nhẹ nhàng vuốt lên vết sẹo trên mu bàn tay cô.
Lâm Hi theo bản năng nắm tay lại, nhưng lại nắm chặt lấy ngón tay Đoạn Dịch Hành.
Đoạn Dịch Hành cười khẽ: "Căng thẳng cái gì?"
"Anh làm gì thế?" Lâm Hi không hiểu hành động của anh, định rút tay về.
Đoạn Dịch Hành nhẹ nhàng buông ra, trả lại tự do cho cô.
Lâm Hi không ngờ anh lại dễ nói chuyện như vậy, nếu là Đoạn Minh Hiên làm thế này, chắc chắn sẽ sống chết kéo không buông.
"Lúc đó có đau lắm không?"
Một câu không đầu không đuôi nhưng Lâm Hi lại hiểu.
Cô lắc đầu, an ủi anh: "Không đau."
"Lúc đó chảy rất nhiều máu." Đoạn Dịch Hành nói thẳng.
"Em biết anh không cố ý." Lâm Hi nói, "Em thật sự không trách anh, chỉ là… lúc đó sợ quá thôi."
"Vậy nên mới sợ tôi?"
Lâm Hi nhìn về phía anh.
Đoạn Dịch Hành ngồi trong sofa, khẽ ngước mắt, ánh mắt trầm như đêm tối, khiến anh dù ngồi trông còn cao hơn cả cô đang đứng.
Cô nhất thời lúng túng.
"Không có." Lâm Hi kiên quyết không thừa nhận, "Em sợ anh làm gì, anh có ăn thịt người đâu."
"Ồ, vậy sáng mai cùng tôi đến công ty." Đoạn Dịch Hành nhìn vào mắt cô nói từng chữ một.
"Ngồi xe anh á?" Lâm Hi nói xong lại lắc đầu, "Em không muốn, em tự lái xe."
"Nghe lời."
Lâm Hi: "… Không được, nếu bị người ta nhìn thấy em đi cùng anh, không biết họ sẽ nói thế nào nữa."
Đoạn Dịch Hành: "Sẽ cho em xuống xe trước, mấy chiếc xe trong gara của em không thích hợp lái đi làm."
Miệng lưỡi người đời đáng sợ, vị trí thư ký vốn đã tồn tại định kiến trong đại chúng.
Nếu còn lái loại xe sang như vậy, e là sẽ trở thành nhân vật làm mưa làm gió trong công ty.
Đoạn Dịch Hành không thích cô trở thành đề tài trà dư tửu hậu của người khác.
"Chẳng phải đều do anh và Đoạn Minh Hiên mua sao?" Lâm Hi cạn lời.
Đoạn Dịch Hành khẽ hất cằm: "Phiền em một chút, tôi mệt rồi."
Lâm Hi hừ một tiếng, xoay người đi vào bếp.
Ghế sofa đơn thực ra là một chiếc ghế massage có thể xoay, Đoạn Dịch Hành xoay ghế, nhìn về phía ánh sáng trong bếp.
Lâm Hi không biết nấu cơm, nhưng nấu món gì đó đơn giản thì vẫn làm được.
Nửa tiếng sau, Lâm Hi hầu hạ Tổng giám đốc đại nhân xong, không chịu nổi nữa liền đi ngủ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!