Chương 13: (Vô Đề)

Khi Đoạn Dịch Hành nhận được tin nhắn của Lâm Hi, anh đang uống rượu trong quán bar.

Vốn dĩ anh định về công ty tăng ca, nhưng nhận được lời mời của Mục Chiêu nên quay xe đến Dạ Cảnh.

Mục Chiêu thấy anh đến thật, cười có vẻ hiếm lạ, pha cho anh một ly rượu, đẩy đến trước mặt anh: "Còn tưởng cậu lừa tôi chứ."

Đoạn Dịch Hành uống một hơi cạn sạch, bảo anh ta làm thêm ly nữa.

"Tôi biến thành bartender của cậu rồi phải không?" Mục Chiêu miệng trêu chọc nhưng tay chân lại rất thành thật làm theo.

Tiếp đó, Đoạn Dịch Hành không uống ừng ực như trâu uống nước nữa, chỉ nhấp từng ngụm nhỏ.

"Hai hôm trước cậu ném tôi ở lại hội sở một mình rồi chạy mất, lúc về Mục Sóc kể với tôi cậu và Đoạn Minh Hiên đánh nhau giữa phố."

Đoạn Dịch Hành: "… Chưa đánh."

Mục Chiêu: "Hành động đó của cậu với đánh nhau cũng chẳng khác gì mấy, bao năm nay coi như không có người này, lần này sao không nhịn nữa?"

"Nhịn?" Đoạn Dịch Hành liếc anh ta, "Cậu ta còn chưa đủ tư cách."

Đoạn Minh Hiên, anh chưa bao giờ để vào mắt.

Thời gian trôi qua, Đoạn Dịch Hành uống khá nhiều.

Anh uống rượu giải sầu cũng không phải kiểu uống ly này nối tiếp ly kia, mà toát ra vẻ lơ đãng, gương mặt bình lặng như nước tù.

Mục Chiêu là bạn thân nhiều năm lại nhìn thấu rõ ràng, cười hỏi: "Uống rượu giải sầu vì ai đây? Họ Đoạn hay họ Lâm?"

Tay cầm ly rượu của Đoạn Dịch Hành hơi siết lại, anh nói thẳng không giấu giếm: "Họ Lâm."

"Tôi thấy lạ thật đấy, trên đời này cậu muốn ai mà chẳng được? Sao cứ phải ngã vào một con nhóc ranh?"

Đoạn Dịch Hành nghĩ đến Lâm Hi, cười đầy bất lực: "Cậu thì hiểu cái gì?"

Mục Chiêu: "Phải phải phải, tôi không hiểu, cũng không biết cậu đang kiên trì cái gì nữa."

Kiên trì cái gì ư?

Đoạn Dịch Hành uống một ngụm rượu: "Có lẽ, là vì một câu nói."

"Cái gì?" Mục Chiêu nghe không rõ.

Đoạn Dịch Hành không phải người chuyện gì cũng giải thích đến cùng, lắc đầu: "Không có gì."

Rốt cuộc anh đang kiên trì điều gì, chỉ có mình anh biết.

Hồi Lâm Hi mới đến nhà họ Đoạn, cô mềm yếu lại nhát gan.

Không biết nghe từ đâu được ngày sinh nhật anh, cô sẽ bày bánh kem sẵn trước khi anh tan học, còn kèm theo một tấm thiệp, chữ viết xiêu vẹo "Sinh nhật vui vẻ".

Năm đầu tiên, anh vứt.

Năm thứ hai, anh vứt.

Năm thứ ba, anh vẫn vứt.

Mãi đến năm mười sáu tuổi, trên bàn đặt chiếc bánh sinh nhật cỡ nhỏ cô mang tới, anh cũng không biết sao mình lại ăn.

Không chỉ vậy, sinh nhật cô, cô cũng sẽ để phần riêng cho anh một miếng, bên trên trang trí quả việt quất mà cô thích nhất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!