Chương 11: (Vô Đề)

Nhà hàng yên tĩnh, thực khách qua lại đều ăn mặc chỉnh tề, lịch sự.

Đoạn Minh Hiên là người trọng sĩ diện, anh ta kìm nén cơn giận, cơ mặt căng cứng.

Lâm Hi nương theo tầm mắt của anh ta, lúc này mới bất tri bất giác nhận ra hành động thân mật giữa mình và Đoạn Dịch Hành, đầu ngón tay cô khẽ nhấc lên, buông anh ra.

Ánh mắt Đoạn Minh Hiên quá mức nóng rực, Lâm Hi bỗng thấy chột dạ, ánh mắt không biết đặt vào đâu.

Nhưng rồi cô lại ngẩn ra, không hiểu mình đang chột dạ vì cái gì.

Có lẽ là do hơn mười năm qua Đoạn Minh Hiên luôn vạch rõ ranh giới giữa cô và Đoạn Dịch Hành, khiến những người khác, thậm chí ngay cả chính cô cũng cho rằng:

Cô nên đứng về phía Đoạn Minh Hiên một cách vô điều kiện.

Nhưng cô không còn là cô bé ngây thơ không biết gì nữa, cô là người trưởng thành, là một cá thể độc lập, không ai có quyền hạn chế việc cô qua lại với ai.

Nghĩ đến đây, Lâm Hi trở nên ung dung hơn.

Ánh mắt cô bình thản, nói với Đoạn Minh Hiên: "Khéo thật."

Thái độ này của cô khiến Đoạn Minh Hiên tức sôi máu nhưng không có chỗ xả.

Phải nói là cô ta rất hiểu Đoạn Minh Hiên, khuyên đúng vào trọng tâm.

Nụ cười của Đoạn Minh Hiên không chạm đến đáy mắt, anh ta nói với nhân viên phục vụ đang dẫn khách: "Chúng tôi là người một nhà, có thể ghép bàn được không?"

Lâm Hi khẽ nhíu mày, cô đến ăn cơm với Đoạn Dịch Hành là vì công việc.

Nếu Đoạn Minh Hiên ở đây, chẳng phải sẽ biết cô sắp đi làm thư ký cho Đoạn Dịch Hành sao?

Không được!

Mới về nước được ba bốn hôm mà Đoạn Dịch Hành và Đoạn Minh Hiên đã xung đột mấy lần, cô không dám đảm bảo nếu Đoạn Minh Hiên biết chuyện, liệu anh có làm hỏng việc hay không.

Ít nhất cũng phải đợi công việc chốt xong xuôi đã.

Đến lúc đó cô sẽ tìm cơ hội nói với anh sau.

Trong lúc suy tính, cô nhìn về phía Đoạn Dịch Hành, trong mắt hiện rõ vẻ cầu xin.

Đoạn Dịch Hành nhìn thấu tâm tư của cô, thẳng thừng từ chối: "Không cần đâu, chúng tôi không thân."

"Anh…"

Đoạn Minh Hiên vừa định nổi nóng lại phải nhịn xuống, nghiến răng gọi: "Anh cả."

Ánh mắt Đoạn Dịch Hành không chút gợn sóng: "Không dám nhận."

"…"

Lâm Hi chuyển tầm mắt sang Đoạn Dịch Hành, đột nhiên phát hiện: Anh cũng có khiếu nói móc mỉa người khác ra trò.

Chắc Đoạn Minh Hiên sắp tức chết rồi.

Vì là chuyện giữa cô và Đoạn Dịch Hành, Lâm Hi "hèn" đến mức không dám nhìn Đoạn Minh Hiên.

Cô lén kéo tay áo Đoạn Dịch Hành, ra hiệu cho anh mau lên lầu.

Rõ ràng vừa rồi còn hiểu ám chỉ của cô, lúc này lại giả vờ không hiểu, Đoạn Dịch Hành nhìn cô, khẽ hỏi: "Kéo áo tôi làm gì? Tôi đúng là không dám nhận tiếng "anh cả" này của cậu ta."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!