Chương 9: (Vô Đề)

Nhạc Nghiên đã đồng ý tham dự tiệc tân gia của Lý Minh Huyên. Lúc này, cô đang vừa nói chuyện điện thoại với Nguyễn Thư vừa chọn rượu trong hầm rượu, định mang một chai rượu đi làm quà.

Nguyễn Thư nói: "Nghe nói Lý Minh Huyên lại đổi bạn trai rồi. Cậu không đoán được là ai đâu."

Nhạc Nghiên nhíu mày: "Lý Thần."

"Ồ, sao cậu lại biết? Mình định cho cậu tò mò một chút." Nguyễn Thư thở dài, thoáng chút ghen tị: "Cô ấy đúng là máy gặt soái ca. Nghĩ lại thì, chẳng lẽ cô ấy bước vào giới giải trí chỉ để tán tỉnh mấy anh chàng đẹp trai thôi sao?"

Lý Minh Huyên đã diễn xuất nhiều năm như vậy nhưng chưa bao giờ thực sự nổi tiếng, trong khi cô ấy đã hẹn hò với rất nhiều anh chàng đẹp trai.

"Hả?" Nhạc Nghiên suy nghĩ một chút: "Lý Thần đẹp trai sao? Cũng tàm tạm thôi."

"Ừm." Nguyễn Thư cạn lời, "Anh ấy đã được coi là rất đẹp trai rồi, vóc dáng cũng rất đẹp. Chỉ là tiêu chuẩn của cậu quá cao thôi."

"Ừm, nếu so sánh thì Khương Khải của cậu vẫn đẹp trai hơn," Nguyễn Thư nói. "Lý Thần hơi non, hình như là đã phẫu thuật thẩm mỹ. Khương Khải trông tươi mát, dễ nhìn hơn nhiều."

"Khương Khải đã tốt nghiệp rồi, được chưa?" Nhạc Nghiên sửa lại.

"Cậu biết 'khí chất' nghĩa là gì phải không? Khương Khải chính là có khí chất của một người đàn ông trưởng thành, tươi mới, pha chút u sầu và xa cách."

"Nhưng nói đến trai đẹp, gen nhà họ Khương quả thực là vô địch. Ai có thể hiểu được cảm giác của tớ khi nhìn thấy Khương Kham trên thảm đỏ 'Shine' lần trước chứ? Sao lại có người vừa giàu vừa đẹp trai như vậy? Tớ gần như đã phải lòng anh ấy rồi, nguyện ý làm người hầu của anh ấy."

Nhạc Nghiên buồn cười: "Cậu muốn có thông tin liên lạc của anh ấy không?"

"Không cần." Nguyễn Thư lập tức từ chối. "Mình biết bản thân có mấy phân lượng. Mình sẽ không nhận thử thách có độ khó cao như vậy. Mình thà để người khác nịnh nọt mình còn hơn."

Trong lúc trò chuyện, Nhạc Nghiên cũng chọn được loại rượu cô muốn mang theo, hai người đồng ý địa điểm gặp nhau trước khi cúp máy.

Lý Minh Huyên có rất nhiều bạn bè, tính tình tốt, thích náo nhiệt, có thể trò chuyện với bất kỳ ai. Cô ấy đã mời rất nhiều bạn bè đến dự tiệc tân gia.

Bữa tiệc bắt đầu lúc sáu giờ, nhưng hầu hết mọi người đến vào khoảng năm giờ.

Nhà mới của Lý Minh Huyên là một biệt thự ba tầng có hồ bơi ngoài trời và sân rộng.

Lúc Nhạc Nghiên đi vào, bên ngoài đèn đuốc sáng trưng, ​​xung quanh hồ bơi có rất nhiều mỹ nữ mặc đồ bơi đang tụ tập, mấy cái lò nướng thịt đang cháy xèo xèo.

Nhạc Nghiên đi ngang qua, có người đưa cho cô một xiên thịt nướng. Cô cắn một miếng, phát hiện thịt hơi chín quá.

Tô Diệu Diệu đột nhiên xuất hiện từ bên cạnh: "Cho tớ đi, tớ vừa tan làm, đói bụng quá."

Cô ấy ăn hết một xiên thịt nướng chỉ trong vài miếng, rồi hỏi anh chàng đang nướng xiên bên cạnh thêm một xiên nữa. Cô ấy nhìn anh ta một lúc rồi nói, "Trông anh quen quen."

Chàng trai trẻ bị cô ấy nhìn đến mức đỏ mặt, đang định trả lời thì Nguyễn Thư đi ra kéo người đi: "Đi làm còn chưa đủ sao? Cậu còn dám nhìn chằm chằm."

"Tại sao tớ lại không được nhìn? Nhìn đâu có phạm pháp chứ." Tô Diệu Diệu phản bác.

"Lại nói, làm thế nào cậu có thể tìm ra người duy nhất không quen biết trong số rất nhiều người."

"Hả?" Tô Diệu Diệu cũng kinh ngạc: "Chắc là do khí chất vô hại ngây thơ đặc biệt đó..."

"..."

Cả ba người cùng đi vào bên trong.

Lý Minh Huyên thấy Nhạc Nghiên đích thân tới chào hỏi và giúp cô cất túi xách.

Nhạc Nghiên đưa cho cô ấy chai rượu vang đỏ cô mang theo, một chai Romanée

-Conti năm 1990.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!