Chương 42: (Vô Đề)

Nhạc Nghiên vừa hát vừa chơi đàn guitar, trên đầu là bầu trời đầy sao, trên sân khấu, cô còn tỏa sáng hơn cả những vì sao.

Buổi chiều Tiểu Văn đến đây dựng sân khấu. Do thời gian và nhân sự có hạn nên sân khấu khá đơn sơ, nhưng người trên sân khấu lại rực rỡ đến mức gần như chói mắt.

Khương Kham đứng dưới sân khấu, ánh mắt anh không ngừng dõi theo từng đường nét trên khuôn mặt cô.

Tim đập thình thịch, một mớ suy nghĩ chạy qua tâm trí, cuối cùng dừng lại thành một câu duy nhất—

Đây là vợ của anh.

Của anh.

Nhạc Nghiên hát liên tiếp mấy bài. Bài cuối cùng là một bài hát cô mới sáng tác gần đây. Nhạc Nghiên nói: "Bài hát cuối cùng là một bài hát em mới viết, chưa có ai được nghe. Tại đây tặng cho anh, bài hát tên là 'Mr. Right'."

"Mr. Right", bài hát dành tặng anh. Chỉ cần nghe vài câu hát ấy thôi cũng đủ khiến Khương Kham cảm thấy lâng lâng thỏa mãn, thậm chí còn tự nhéo mình để xác nhận tất cả là thật chứ không phải mơ.

Anh nhìn cô chằm chằm, thậm chí không buồn chớp mắt, muốn khắc sâu mỗi tấc trên cơ thể cô và từng biểu cảm nhỏ nhất vào tâm trí mình, không muốn quên một chi tiết nào.

Sau khi hát xong bài hát cuối cùng, Nhạc Nghiên cúi chào rất trịnh trọng, ngay khi đứng dậy, cô liền rơi vào một cái ôm ấm áp.

Khương Kham ôm chặt cô vào lòng, thì thầm tên cô: "A Nghiên."

"Anh ôm em chặt quá," Nhạc Nghiên đẩy anh ra. "Em không thở được."

"Anh xin lỗi." Khương Kham hơi nới lỏng tay, nhưng vẫn không buông cô ra, còn thổ lộ: "A Nghiên, anh thích em nhiều lắm."

"Anh Yêu Em!"

Khương Kham cúi đầu hôn cô, hai người ôm hôn nhau dưới bầu trời đầy sao.

Nhạc Nghiên nhón mũi chân lên, nhanh chóng mệt mỏi. Khương Kham bế cô lên, hôn cô từ bên ngoài vào đến trong phòng, rồi lại ngồi lên sofa, tiếp tục hôn.

Bầu trời bên ngoài cửa sổ đầy những vì sao lấp lánh, nhưng anh chỉ có một ngôi sao, ngôi sao mà anh đang ôm trong tay.Phong cảnh trên núi rất đẹp, không khí trong lành.

Khi Nhạc Nghiên tỉnh dậy, Khương Kham đã dậy và đang làm bữa sáng ở dưới lầu.

Khương Kham có thân hình cao lớn, dáng vẻ bận rộn trong bếp khiến người ta có cảm giác ấm áp .

Mẹ của Nhạc Nghiên cũng không biết nấu ăn. Bà có thể nướng đủ loại bánh ngọt hảo hạng, mua rất nhiều đĩa đẹp, rồi trang trí bằng cánh hoa, trông rất đẹp mắt, nhưng mùi vị lại có thể độc chết người, cho nên chỉ dùng để trang trí.

Trong nhà họ, cha luôn là người làm bữa sáng. Cha chuẩn bị, mẹ bày biện, Nhạc Nghiên chịu trách nhiệm ăn và khen ngợi.

Nhạc Nghiên đứng bên ngoài một lúc, Khương Kham nhìn thấy cô liền cười nói: "Em dậy rồi à? Bữa sáng sắp xong rồi."

Nhạc Nghiên bước tới, ôm lấy Khương Kham từ phía sau.

Khương Kham để cô ôm, bày những món cuối cùng ra đĩa, sau đó quay người ôm cô thẳng đến quầy bếp sạch sẽ ở phía sau.

"Em đói không?" Khương Kham mang bữa sáng tới, dùng nĩa gắp cho cô một miếng chả giò mà anh đã đặc biệt cắt thành từng miếng nhỏ.

Khương Kham có vẻ rất thích đút cho cô ăn, nhìn Nhạc Nghiên ăn khiến anh cảm thấy thỏa mãn hơn là tự mình ăn.

"Anh không ăn sao?" Nhạc Nghiên hỏi sau khi ăn được vài miếng.

"Chờ em ăn xong."

Tay nghề nấu nướng của Khương Kham khá tốt. Nhạc Nghiên ăn thêm vài miếng nữa rồi được Khương Kham đút cho uống một ngụm sữa đậu nành gạo đen mà cô thích nhất.

Ngoài gạo đen, sữa đậu nành còn bỏ thêm đậu đỏ, có thể còn thêm một chút mật ong hoặc siro cây phong. Không thêm nhiều nên sữa không quá ngọt, nhưng lại làm tăng thêm hương vị.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!