Kỹ năng dỗ người của Nhạc Nghiên cũng không quá cao siêu, nhưng Khương Kham lại vô tình bị sức hút của cô chinh phục.
Hay nói đúng hơn, điều anh quan tâm là thái độ của Nhạc Nghiên. Nhạc Nghiên sẵn lòng dỗ dành anh, dù chỉ là dỗ dành bằng lời nói, anh cũng rất vui.
Nhạc Nghiên cẩn thận quan sát biểu cảm của Khương Kham, muốn xem anh đã hết giận chưa. Cô còn chưa kịp nhìn rõ, một lực mạnh mẽ từ eo truyền đến, Khương Kham trực tiếp kéo cô ngồi lên đùi mình.
Nhạc Nghiên: !
Mặc dù những chuyện buổi tối hai người nên làm đều đã làm rồi, nhưng hiện tại đang là ban ngày...
"Anh, anh làm gì vậy?" Nhạc Nghiên đặt tay lên vai anh, ngăn anh lại.
"Anh muốn hôn em," Khương Kham nói.
"Không được phép sao?" Khương Kham nhìn cô, ánh mắt lộ vẻ yếu đuối. "Hay là em thấy Khương Khải..."
Anh chưa kịp nói hết câu thì Nhạc Nghiên đã hôn anh một cái khiến anh im lặng.
Nhạc Nghiên hôn anh quá vội vàng, cũng không nhìn thấy nụ cười thoáng qua trong mắt Khương Kham.
Sau khi hai người kết thúc một nụ hôn dài, lại dính lấy nhau cùng ăn bữa sáng, Nhạc Nghiên đột nhiên nhớ ra điều gì đó, suýt chút nữa thì nhảy dựng lên: "Xong rồi!"
Cô vội vàng gọi điện thoại cho chị Vương.
Ban đầu cô định sáng nay sẽ quay về, chị Vương đã mua vé máy bay, dự kiến khởi hành lúc 10:30. Bình thường thì thời gian đó cũng đủ rồi, nhưng hôm nay Nhạc Nghiên dậy muộn, lại chậm trễ lâu như vậy, chắc chắn cô sẽ lỡ chuyến bay.
Cuộc gọi đi đã có người bắt ngay sau đó.
Chị Vương bình tĩnh nói qua điện thoại, giọng điệu đầy ẩn ý: "Em không đi cùng bọn chị sao? Được rồi, chị sẽ để Tiểu Văn ở lại thành phố S. Nếu có gì cần em cứ liên lạc với cô ấy. Bọn chị đều đang ở sân bay, sắp lên máy bay rồi. Gặp lại em ở thành phố B nhé."
Nhạc Nghiên nói: "Sao mọi người xuất phát mà không nói với em một tiếng?"
Thành thật mà nói, đội ngũ quản lý của cô dường như đã biến mất từ sáng, thậm chí không có một cuộc gọi đánh thức nào.
"Chị là một người đại diện có trách nhiệm nha," chị Vương bình tĩnh nói. "Loại tình huống như hôm nay chị đã lường trước được rồi. Chị đã giúp em hủy vé máy bay từ tối qua rồi."
Nhạc Nghiên: "..."
"Chị đây là tiền trảm hậu tấu nha."
Chị Vương: "Chị đã nói với Khương tổng rồi. Còn về việc tại sao anh ấy không có thời gian nói với em... ừm, hai người từ tối qua đến giờ vẫn chưa được nghỉ ngơi đúng không?"
Nhạc Nghiên: ?
Hiểu được ý của chị Vương, mặt Nhạc Nghiên lập tức đỏ bừng. "Chị nói nhảm cái gì vậy?"
Nhạc Nghiên nhanh chóng cúp điện thoại.
Điện thoại của cô có rất nhiều tin nhắn chưa đọc, một số từ Lý Minh Huyên, đã giới thiệu cho cô một số nhà hàng ở Thành phố S, một số khác từ Thẩm Nhược Tình.
Thẩm Nhược Tình hỏi cô có còn ở thành phố S không, có muốn cùng ra ngoài chơi không.
Nhạc Nghiên đáp: "Để lần sau đi, hôm nay mình có hẹn rồi."
Tối qua Khương Kham cố ý bay tới thăm cô, cô không thể bỏ lại Khương Kham ở đây để đi chơi với Thẩm Nhược Tình được.
Thẩm Nhược Tình lập tức trả lời: "Là ai? Lý Minh Huyên?"
Nhạc Nghiên: "Của tớ..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!