Chương 35: (Vô Đề)

Hội sở có đầy đủ các tiện nghi giải trí, bởi vì thật vất vả mọi người mới tụ họp được nên họ chơi đến tận khuya mới về.

Bữa tối cũng ăn ở đó.

Trong bữa ăn, Khương Kham và Nhạc Nghiên ngồi cạnh nhau. Khương Kham không coi ai ra gì mà gắp đồ ăn cho Nhạc Nghiên, khiến một đám người chưa gặp qua sự đời kia ngơ ngác.

Fan CP như Nguyễn Thư và Tô Diệu Diệu thì ngồi theo dõi đến nỗi muốn hét lên.

Nhạc Nghiên đã học được cách giữ bình tĩnh.

Thì sao chứ, nhìn vài lần thì có sao đâu, cô cũng đâu có mất đi một miếng thịt nào đâu.

Phải nói Khương Kham thực sự rất giỏi gắp đồ ăn, những món anh gắp cho cô đều là món cô thích ăn.

Nhạc Nghiên thậm chí còn vô tình ăn quá nhiều.

Sau khi về nhà, hai người cùng nhau đi dạo để tiêu hóa thức ăn trước khi quay về.

Sau một ngày ở bên nhau, Nhạc Nghiên đã bắt đầu quen với sự tồn tại của Khương Kham, bầu không khí trong phòng cô tối đó cũng không còn ngượng ngùng như trước nữa.

Cô mang bộ đồ ngủ vào phòng tắm để tắm rửa, sau khi tắm xong, cô lên giường như thường lệ để lướt xem các hotsearch ngày hôm nay.

Khương Kham vì có việc gấp quan trọng phải tăng ca ở phòng làm việc. Lúc anh trở về, Nhạc Nghiên đã ngủ rồi.

Anh sang phòng bên cạnh để tắm, sau đó lên giường đi ngủ.

Lông mi Nhạc Nghiên run rẩy, trong lúc mơ màng, dường như ngửi thấy mùi hương tuyết tùng mát lạnh quen thuộc. Mùi hương thật dễ chịu, cô xoay người, ngã vào lòng Khương Kham.

Cô vô thức dụi đầu vào anh, tìm một tư thế thoải mái rồi ngủ thiếp đi một cách thỏa mãn.

Ngày hôm sau là thứ Hai, Khương Kham phải đi làm.

Khi Nhạc Nghiên rời giường, Khương Kham đã bơi trong hồ bơi hơn nửa tiếng rồi.

Anh tắm nhanh ở phòng tắm cạnh hồ bơi rồi quay lại tầng trên để thay đồ.

Nhạc Nghiên vừa rửa mặt xong, đi xuống cầu thang thì đụng phải Khương Kham ở chân cầu thang.

Nước vẫn còn nhỏ giọt trên tóc Khương Kham, những giọt nước trong suốt lăn dài trên mái tóc đen nhánh, dừng lại ở xương quai xanh rõ nét rồi trượt xuống cơ ngực săn chắc, đầy đặn. Những giọt nước lấp lánh dưới ánh đèn, phác họa đường nét cơ bụng sáu múi, rồi cuối cùng biến mất dưới đường cong chữ V gợi cảm.

Nhạc Nghiên chỉ chăm chú nhìn cầu thang, không hề nhìn thấy người trước mặt. Cô va vào anh, chống người vào thân trên không mặc áo của anh.

Cảm giác tuyệt vời đến nỗi Nhạc Nghiên không nhịn được nuốt nước bọt.

Cô đã thấy nhiều nam minh tinh được chăm chút tỉ mỉ, nhưng không ai có thân hình tuyệt đẹp như Khương Kham.

Lý trí thúc giục cô nhanh chóng quay mặt đi, cứ nhìn chằm chằm như vậy thì thật bất lịch sự. Nhưng vì họ đã chạm mặt nhau rồi, nên cô cũng không phải cố ý nhìn, đúng không...?

Hơn nữa, sáng sớm đã ăn mặc như vậy, Nhạc Nghiên có lý do để nghi ngờ anh đang cố gắng quyến rũ cô.

Nhạc Nghiên liếc nhìn, rồi lại liếc nhìn lần nữa, cuối cùng mới lưu luyến không rời mà rút tay về.

Khương Kham hỏi cô: "Em có đói không?"

"Đói." Nói xong, Nhạc Nghiên mới nhận ra lời mình nói có gì đó không đúng, nên vội vàng dời mắt khỏi Khương Kham, thản nhiên nói thêm: "Ý em là, em đói bụng."

Khương Kham không nhịn được cười, hỏi lại: "Nếu không thì sao?"

"..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!