Buổi chiều Nhạc Nghiên ngủ một giấc, nhưng đến tối lại càng tràn đầy năng lượng nên mở trò chơi ra tiếp tục chơi.
Cho đến khi chị Vương gọi điện vào lúc nửa đêm: "Em vẫn chưa ngủ sao?"
Nhạc Nghiên tò mò hỏi: "Sao chị biết?"
"Cả Internet giờ đều biết rồi, em có biết em đã chia sẻ bài viết chơi game của mình trên Weibo không?"
"Cái gì?"
Nhạc Nghiên vội vàng mở weibo của mình, nhìn thấy bài đăng trên cùng chính là bài chia sẻ tự động về : [Tôi đã chơi được năm tiếng rồi, các bạn cũng mau vào chơi đi.]
Nhạc Nghiên: "..."
Phần bình luận bên dưới đã tràn ngập.
[Vậy là bạn đã bỏ rơi người hâm mộ để chơi game phải không? Bạn không thấy đau lòng sao?]
[Bạn đã viết bài hát chưa? Album mới đã được phát hành chưa? Trò chơi có vui không?]
[Khi nào tổ chức concert?! @Nhạc Nghiên Studio rảnh quá, giục cô ấy tập hát và tổ chức concert đi!]
[Thành thật mà nói, khá thú vị.]
[Con gái, mẹ không cho phép con thức khuya đâu. Đi ngủ ngay đi, nếu không mẹ sẽ ngắt mạng đấy!]
[Aaa, mình cũng chơi nữa! Bốn bỏ lên năm, Nhạc Nghiên thức trắng đêm chỉ để chơi game với mình thôi, aaaaaa!]
[Bạn có đại ngôn mới sao?]
...
có chức năng chia sẻ tự động, Nhạc Nghiên có thể đã vô tình nhấn vào chức năng này khi cô quá nhập tâm vào trò chơi.
Vì tin đã được phát đi, Nhạc Nghiên quyết định đăng lại: [Trò chơi thực sự rất vui^_^ Nhưng thức khuya thì không tốt. Đúng vậy, chính là hiện vẫn đang lướt điện thoại ngay lúc này!]
Nhạc Nghiên đăng bài viết xong rồi bỏ chạy.
Miễn là không đọc bình luận thì không ai có thể tranh luận với mình.
Không có gì ngạc nhiên khi Nhạc Nghiên ngủ quên vào ngày hôm sau.
Vì việc đính hôn nên chị Vương đã hoãn toàn bộ lịch trình của cô trong tháng này, chỉ để lại một số lịch trình bắt buộc, giống như cho cô một kỳ nghỉ ngắn ngày vậy.
Hôm nay, Nhạc Nghiên đến nhà cậu. Đánh răng rửa mặt xong, cô vào phòng thay đồ chọn một chiếc váy satin toát lên vẻ thanh lịch và tinh tế. Người giúp việc Tiểu Lan đến tết tóc cho cô, Nhạc Nghiên nói: "Đơn giản một chút, tết tóc hai bên là được."
Tóc của Nhạc Nghiên dài và xoăn, xõa xuống như rong biển. Tiểu Lan vén tóc sang một bên, tết thành một nụ hoa nhỏ ở phía sau, rồi dùng kẹp tóc cố định lại.
Với một khuôn mặt xinh đẹp, Nhạc Nghiên trông vẫn đẹp bất kể cô để kiểu tóc nào.
Tiểu Lan rút tay lại, Nhạc Nghiên lấy từ trong hộp trang sức ra một đôi khuyên tai hình cỏ bốn lá của Van Cleef & Arpels rồi đeo vào, sau đó chọn một chiếc nhẫn đá quý.
Sau khi mặc quần áo xong, Nhạc Nghiên xuống lầu nói với dì Hoa: "Cháu đến nhà cậu cháu đây. Không cần để lại cơm trưa cho cháu đâu."
"Đại tiểu thư không ăn sáng sao?" Dì Hoa lo lắng hỏi: "Sáng nay nhà bếp đã đặc biệt chuẩn bị cháo tổ yến, rất nhanh có thể ăn xong."
"Được rồi." Nghĩ rằng mình có thể không được ăn một bữa trưa tử tế, cuối cùng Nhạc Nghiên cũng ngồi vào bàn, dì Hoa bưng ra một bát cháo tổ yến mềm, nấu chín kỹ.
Cháo đã được nấu xong và để nguội trước khi Nhạc Nghiên thức dậy, được phục vụ ở nhiệt độ vừa phải, không quá nóng cũng không quá lạnh. Nhạc Nghiên ăn xong cháo, ăn vài miếng đồ ăn kèm, liếc nhìn đồng hồ rồi rời đi không chút do dự.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!