Nhưng sau khi bình tĩnh lại và suy nghĩ, mặc dù ý tưởng này có vẻ vô lý, nhưng đối với Nhạc Nghiên lúc này mà nói, đây là lựa chọn tốt nhất, cũng là có lợi nhất cho cô.
Với tình hình dư luận hiện tại, cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đính hôn vì danh tiếng và thể diện của mình.
Cô không chỉ muốn tiếp tục lễ đính hôn mà còn muốn tiếp tục lễ đính hôn theo cách hoành tráng và huy hoàng.
Vậy câu hỏi duy nhất lúc này là làm sao có thể thuyết phục được Khương Kham?
Không giống như Khương Khải, khi cô và Khương Khải định ra hôn ước, toàn bộ quá trình đều do người lớn quyết định.
Nhưng Khương Kham hiện tại là CEO Tập đoàn Khương thị, nắm toàn quyền quyết định. Không ai trong nhà họ Khương có thể khống chế được anh.
Cho nên chỉ cần có thể thuyết phục được Khương Kham thì chuyện này coi như thành công.
Nhạc Nghiên hoàn toàn đắm chìm trong suy nghĩ của mình, không hề để ý rằng mình đang nhìn chằm chằm vào Khương Kham.
Khương Kham quả thực đang xử lý công việc, nhưng được nửa chừng, anh nhận thấy ánh mắt của Nhạc Nghiên nên dừng lật trang tài liệu.
Anh không thể tiếp tục hành động đó nữa nên đóng tập hồ sơ lại, đứng dậy và bước tới.
Tiểu Văn lén liếc nhìn về phía này.
Khương Kham ngồi xuống đối diện với Nhạc Nghiên, hỏi: "Em có chuyện gì muốn nói với tôi sao?"
"Hử?" Nhạc Nghiên đã hoàn hồn. "Sao anh lại nói thế?"
"Vừa rồi em nhìn tôi chằm chằm rất lâu đấy," Khương Kham nói.
Nhạc Nghiên: "..."
Cô đúng là vừa nghĩ đến anh, nhưng đó chỉ là trong một khoảng khắc, trước mắt vẫn chỉ là một suy nghĩ mà thôi.
Trước khi Nhạc Nghiên kịp quyết định trả lời thế nào, Khương Kham đã cẩn thận nói: "Tôi đã nghe nói về chuyện giữa em và Khương Khải."
"Đây là lỗi của Khương Khải, nếu có thể, chúng tôi hy vọng sẽ đền bù cho em nhiều nhất có thể. Nếu em cần giúp đỡ hoặc có yêu cầu gì, cứ đến tìm tôi."
Trên thực tế, mẹ Khương cũng đã nói những lời tương tự với Nhạc Nghiên, nhưng ý của mẹ Khương là bà hy vọng có thể xóa bỏ khúc mắc trong lòng Nhạc Nghiên và tiếp tục cuộc hôn nhân này.
Tuy Khương Kham cũng nói những lời tương tự, nhưng ngữ khí và thái độ khác biệt khiến Nhạc Nghiên cảm thấy ý tứ biểu đạt của anh và dì không giống nhau.
"Cái gì cũng được?" Nhạc Nghiên hỏi.
Khương Kham gật đầu: "Chỉ cần tôi có thể làm được."
Giọng điệu của Khương Kham rất chân thành, khiến cho Nhạc Nghiên có ảo giác rằng anh sẽ đồng ý với bất kỳ yêu cầu nào của cô.
Cô nhớ rõ Khương Khải rất có thiện cảm với Khương Kham, chẳng lẽ quan hệ giữa Khương Kham và Khương Khải thực sự rất tốt, nên anh mới vì Khương Khải mà đối xử tốt với cô như vậy sao?
Nếu anh biết hiện tại cô đang nghĩ gì, liệu anh có còn dám nói như vậy không?
Ban đầu, Nhạc Nghiên định về nhà bàn bạc kế hoạch với Khương Kham trước, nhưng giờ lời đã nói ra rồi, sao không thử xem?
Nhạc Nghiên còn đang do dự thì Khương Kham đã nói: "Đang nghĩ gì vậy? Nếu có chuyện gì tôi có thể giúp, đừng ngần ngại, tôi nhất định sẽ giúp."
"Vậy anh nghĩ sao..." Nhạc Nghiên cúi người lại gần, lông mi hơi run lên vì hồi hộp: "Nếu chúng ta đính hôn?"
Biểu cảm của Khương Kham cứng đờ.
Nhạc Nghiên tiếp tục nói: "Chuyện của em và Khương Khải, anh đã biết rồi. Ban đầu bọn em đính hôn vốn dĩ chính là liên hôn, anh cũng vẫn chưa kết hôn, đúng không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!