Lương Tốn là người tinh tường, Lục Kiệt vừa nói vậy y đã lập tức hiểu được tình hình, y không hỏi quá nhiều, chuyển đề tài: "Có thể đóng giúp tôi một vai khách mời được không?"
Đây mới là mục đích chính mà Lương Tốn gọi điện tới cho Lục Kiệt.
Lương Tốn là đạo diễn, gần đây đang quay phim.
Thật ra y muốn để cho Lục Kiệt đóng vai chính, nhưng ngay cả kịch bản y cũng không dám gửi tới tay Lục Kiệt. Anh là một người rất kén chọn vai diễn, là bạn của anh, nên y muốn giữ lại một chút tự tôn cho mình.
"Vai này tôi thật sự không tìm được ai khác cả, tôi càng nghĩ thì càng thấy cậu là phù hợp nhất, cũng chỉ là cảnh quay một, hai phút thôi." Lương Tốn nói xong liền gửi kịch bản cho Lục Kiệt.
Tuy kịch bản của Lương Tốn không xuất sắc, nhưng yêu cầu với dàn diễn viên lại rất khắt khe, bất kể là về ngoại hình hay là diễn xuất thì đều sẽ bị soi mói ở một mức độ nào đó, vai phụ này cũng chỉ có Lục Kiệt mới diễn ra được cảm giác mà y muốn, một tên đàn ông với sở thích lái xe du lịch, trên người toát ra khí chất lưu manh. Lương Tốn đã tìm không ít diễn viên tới mà chẳng ai thể hiện ra được thần thái ấy, nếu không thì y cũng sẽ không nghĩ tới Lục Kiệt.
Lục Kiệt có thể diễn được nhiều kiểu vai, vừa có thể diễn ra được quân nhân, cũng vừa có thể diễn thành lưu manh.
Lục Kiệt đọc qua kịch bản, "Nợ tôi một ân huệ đấy."
Lương Tốn trầm mặc giây lát: "…. Tiện thì đưa bạn trai nhỏ của cậu theo?"
Lục Kiệt tìm một người yêu giả là anh có lý do của riêng mình, chắc chắn không phải để đối phó với người nhà, cộng thêm khoảng thời gian trước lại có rất nhiều tin tiêu cực, Lương Tốn đoán chắc chắn anh sẽ cần công khai chuyện tình cảm của bản thân.
Lục Kiệt cười bảo: "Nhận giấy chứng nhận kết hôn rồi."
Lần này thì Lương Tốn thật sự kinh ngạc.
Y không ngờ là Lục Kiệt lại có thể làm ra cả cái loại chuyện như kết hôn giả này.
Lương Tốn ngừng lại tới mấy giây, rồi sửa miệng, "Vậy đưa theo bà xã của cậu tới đây."
–
Ngày hôm sau, Dung Sơ nhận được tin nhắn từ Hứa Xuyên.
Hứa Xuyên nói với cậu, bạn học của cậu đã đăng đoạn video kia lên trên tường tỏ tình của trường.
Bình thường Dung Sơ cũng không xem mấy cái ý, lần này đặc biệt vào xem thử, quả nhiên đúng là thế, bên dưới có không ít bình luận, mà đa phần là mắng Lưu Tử Văn tâm địa bẩn thỉu nên nhìn cái gì cũng thấy dơ bẩn.
Nhưng ngoài đoạn video kia, tiếp sau đó chẳng biết ai còn đăng lên cả video khi cậu đang giằng co với Lưu Tử Văn.
Nhìn thấy video đó, Dung Sơ sững người.
Người kia đã quay lại hết toàn bộ quá trình.
Hứa Xuyên đã biết, vậy có phải Lục Kiệt cũng biết rồi không?
Dung Sơ nhịn không được mà hỏi: "Thầy Lục cũng đã xem rồi ạ?"
"Chưa nói với cậu ấy, không cần thiết, video thì cứ để đó, sau này còn có tác dụng, bên này anh sẽ xử lý." Hứa Xuyên đang rất bận, vội vàng nói mấy câu rồi cúp điện thoại.
Dung Sơ thở phào, cậu xuống tầng đi thẳng vào bếp.
Tối qua lúc về nhà cạu đã quan sát rất kĩ, nhà của Lục Kiệt tuy rộng nhưng khá trống trải, dưới tầng ngoài sofa và TV thì không còn món đồ nội thất nào khác, chỉ có phòng bếp là có dấu vết của việc được sử dụng trong một khoảng thời gian dài, chẳng biết là Lục Kiệt dùng hay dì giúp việc dùng.
Nhưng từ lúc đến đây, Dung Sơ chưa gặp dì giúp việc nào cả.
Không phải là cậu có định kiến, mà chẳng qua nghe người khác nói rằng rất nhiều ngôi sao đều có trợ lý phụ trách sinh hoạt hàng ngày, nếu bình thường trợ lý riêng của Lục kiệt không tới để chăm sóc cho anh, vậy hẳn là sẽ có một dì phụ trách ba bữa cơm hàng ngày, mặc dù Hứa Xuyên chưa từng đề cập về chuyện ấy.
Tối qua Dung Sơ đã ngây ít đậu ở trong bếp, định sáng nay sẽ làm sữa đậu nành để uống, cậu còn đặc biệt hỏi Hứa Xuyên là mình có thể sử dụng phòng bếp không, Hứa Xuyên nói là có thể, chỉ cần cậu thu dọn sạch sẽ là được.
Ngoại trừ sữa đậu nành, tối qua cậu còn tiện đi mua ít mỳ, sáng nay nấu hai tô mỳ trứng cà chua (1).
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!