Chương 8: Mười ngón tay đan nhau – “Chỉ ba mươi giây thôi.”

Một tập phim hoạt hình kết thúc, TV chuyển sang phần quảng cáo, tâm trạng của Dung Sơ cũng khôi phục hoàn toàn. Cậu không biết Lục Kiệt còn muốn xem cái kênh thiếu nhi ngây ngô này nữa hay không, Dung Sơ vừa định tắt TV, đột nhiên tiếng bước chân vang lên từ phía sau.

Quay đầu nhìn lại, không biết Lục Kiệt đã đi vào phòng trong pha trà từ khi nào, lúc này còn cầm một cốc café bước tới chỗ cậu.

Dung Sơ theo phản xạ nhích mông sang một bên để nhường chỗ cho Lục Kiệt, có điều cậu đã ngồi đến sát mép sofa rồi, Lục Kiệt có ngồi xuống thì giữa hai người còn có thể nhét được thêm mấy Hứa Xuyên nữa.

Lục Kiệt nhướn mày, nhìn về phía TV.

Màn hình đột nhiên tối đen, phản chiếu gương mặt có hơi ngơ ngác của Dung Sơ.

Dung Sợ nhìn TV, rồi lại cúi đầu nhìn cái điều khiển trong tay mình, ngón tay vốn vẫn đang đặt trên nút tắt nguồn, kết quả khi Lục Kiệt vừa mới ngồi xuống, cậu đã vô tình ấn luôn vào nó

"Không xem nữa à?" Lục Kiệt hình như cũng chẳng để tâm, anh tùy ý dựa lưng vào ghế, nhấp một ngụm café lạnh.

Dung Sơ vội lắc đầu.

"Sao lại không xem nữa?" Lục Kiệt giống như chẳng có việc gì để làm, cứ hỏi thêm.

Rõ ràng anh là người bật TV lên trước mà.

Dung Sơ nhìn thẳng về phía trước, bàn tay vẫn cầm chặt lấy điều khiển, dáng ngồi thẳng tắp, giọng nói lại không mấy chắc chắn: "Trẻ con quá ạ."

Làm giống như người mới nãy mặt mày nghiêm túc xem trọn vẹn một tập phim hoạt hình không phải là cậu vậy.

Dù sao Lục Kiệt cũng không thể nào biết được cậu đã tập trung chăm chú xem hết một tập phim "Cừu vui vẻ".

Lục Kiệt cười nhẹ, "Đúng là trẻ con thật, chỉ có em bé mới thích xem thôi."

Dung Sơ vẫn ngồi yên bất động mà gật đầu.

Lục Kiệt từ tốn bảo: "Lại còn xem cực kì nghiêm túc, mắt không hề rời màn hình, ngồi yên hẳn mười phút liền."

Dung Sơ từ từ quay mặt sang, biểu cảm dần trở nên ngỡ ngàng.

"Sao lại nhìn tôi với vẻ mặt ấy?" Lục Kiệt đặt cốc café lên bàn, anh quay sang dùng một tay khác chống một bên má, đôi môi mang theo ý cười nhàn nhạt, mặt đối mặt với Dung Sơ, "Tôi nào có nói em đâu."

Nhưng Dung Sơ có cảm giác anh đang nói mình.

Có điều nghĩ kĩ lại, Lục Kiệt đâu có rảnh rỗi đến mức ngó mình chằm chằm tới mười phút được.

Dung Sơ trấn tĩnh lại, gật gật đầu, rồi chuyển đề tài: "Thầy Lục, buổi chiều có sắp xếp gì không ạ?"

Nghe thấy hai chữ "thầy Lục", Lục Kiệt khẽ nhướn mày, "Em muốn có sắp xếp gì? Hẹn hò? Nhưng mà gần đây tôi không tiện đến những nơi công cộng, chắc là có thể thử tập nắm tay, mười ngón đan nhau, em đã từng thử chưa?"

"……. Chưa từng ạ." Dung Sơ nhớ tới hơi ấm khi nắm tay hôm nay, vành tai lại dần nóng lên, nhưng vẫn chầm chậm nhích lại gần Lục Kiệt, rồi đưa tay phải của mình ra.

Bàn tay của chàng trai ấy thon dài, nhưng không mịn màng, mà mang theo những vết chai mỏng, tuy vậy làn da lại rất trắng. Hẳn là bẩm sinh đã trắng, không chỉ tay, mỗi một tấc da được lộ ra ngoài thì đều trắng hơn đại đa số những cậu trai khác.

Lục Kiệt khẽ cười: "Em xòe nắm tay ra."

Dung Sơ nhìn chằm chằm xuống đất, khẽ "dạ" một tiếng rồi tách năm ngón tay mình ra, Lục Kiệt liền phủ bàn tay mình lên đó, từ từ luôn vào khe ngón tay của cậu, những khớp ngón tay cọ vào nhau, mười ngón đan xen.

Nơi da thịt chạm nhau mang đến một cảm giác ngứa ngáy tới kì lạ.

Dung Sơ cứ nhìn mãi vào đôi tay đang nắm chặt của hai người, các ngón tay dần dần dùng sức mà nắm lại.

Trông vậy càng giống như cậu đang nắm chặt lấy tay của Lục Kiệt.

"Đừng căng thẳng." Lục Kiệt nhẹ nhàng trấn an.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!