Chương 7: Chồng chồng mới cưới – Sao mà ngoan thế chứ, như chẳng hề biết tức giận là thế nào vậy.

Lúc Lục Kiệt nói câu này thì anh cũng đang nhìn một cặp đôi mới đi vào ở phía trước, hai người bọn họ tay trong tay với dáng vẻ thân mật, vừa đi vừa cười nói.

Dung Sơ cũng nhìn thấy, cậu biết ý của Lục Kiệt, liền rụt lại ngón út, vành tai đỏ bừng, khẽ gật đầu, "Vâng ạ."

Giọng nói nhỏ tí.

Vừa mới đáp lời, Lục Kiệt đã nắm lấy tay cậu.

Ngay lần đầu tiên họ bắt tay nhau thì Dung Sơ đã phát hiện ra bàn tay của Lục Kiệt rất lớn, gần như có thể bao trọn lấy tay mình.

Giờ thử lại lần nữa, quả đúng là vậy thật.

Chỉ còn lại đầu ngón tay là không bị lòng bàn tay ấm nóng ấy phủ lấy.

Một loại tâm lý ganh đua kì lạ lại dâng lên.

Rõ ràng là bản thân cậu cũng không phải là thấp, so với Lục Kiệt cũng chỉ kém nửa cái đầu. Trong tư liệu mà Hứa Xuyên đưa, chiều cao của Lục Kiệt là 1m88.

Vậy mà sao bàn tay lại to thế chứ.

Thủ tục nhận giấy chứng nhận kết hôn không rườm rà, rất nhanh đã tới lượt Dung Sơ và Lục Kiệt chụp ảnh.

Hai người họ nắm tay đi vào phòng, nhân viên ở đó ra hiệu cho Lục Kiệt bỏ mũ và khẩu trang ra, lúc này Lục Kiệt mới buông tay.

Mất đi hơi ấm trong tay, Dung Sơ theo phản xạ mà co các ngón tay lại, nghiêng đầu sang nhìn về phía Lục Kiệt.

Lục Kiệt để lộ ra gương mặt mình, nhân viên khi nãy còn đang mỉm cười giờ lại sững người mất mấy giây, rồi chỉ vào Lục Kiệt, "Anh, anh là…"

Lúc làm thủ tục đăng kí còn tưởng là trùng họ tên.

Lục Kiệt đưa ngón trỏ đặt lên môi: "Suỵt"

Ý bảo đối phương hãy giữ bí mật.

Sau đó anh quay sang Dung Sơ, đưa tay lên chỉnh lại cổ áo sơ mi cho cậu.

Động tác của Lục Kiệt quá bất ngờ, Dung Sơ theo bản năng muốn lùi lại một bước, may mà kiềm chế được, nhưng hai bên má rõ ràng đã bắt đầu nóng bừng.

Lục Kiệt lại nhân cơ hội này mà ghé sát bên tai cậu, khoảng cách gần tới nỗi hơi thở cũng phả lên vành tai.

Rõ ràng là anh chẳng nói gì hết, nhưng ở trong mắt người ngoài lại giống như đang thì thầm một bí mật gì đó không thể để người khác nghe thấy.

Trái tim Dung Sơ không khống chế nổi mà đập loạn nhịp, cậu phải cố hết sức để giữ bình tĩnh.

Thật sự là thấy khâm phục các diễn viên, đứng trước ống kính mà vẫn có thể mặt không đổi sắc, tim không loạn nhịp.

Sao bản thân cậu vẫn chưa thể thích ứng được với kiểu thân mật đột ngột thế này chứ.

Người nhân viên này cũng từng chứng kiến không ít nghệ sĩ đi lấy giấy chứng nhận kết hôn, cho nên đã nhanh chóng điều chỉnh tốt lại biểu cảm của mình, rồi bắt đầu chụp ảnh cho Lục Kiệt và Dung Sơ.

Dáng ngồi của Dung Sơ thẳng tắp, đầu hơi nghiêng về phía Lục Kiệt, mà Lục Kiệt thì mỉm cười dịu dàng, nửa người trên nghiêng về bên cậu, vai của hai người chạm nhau.

Ống kính dừng lại.

"Đây là giấy chứng nhận kết hôn của hai bạn." Nhân viên đưa cuốn sổ màu đỏ cho hai người, ánh mắt không kìm được mà lướt qua người Dung Sơ.

Chàng trai này rất tuấn tú, đứng chung khung hình với Lục Kiệt mà cũng không bị lu mờ.

Khi nói chuyện với Lục Kiệt thì mặt đỏ bừng, thoạt nhìn vô cùng thẹn thùng, lại chẳng biết phải đối diện trực tiếp với Lục Kiệt ra sao. Mà Lục Kiệt thì ngược lại, cứ luôn chăm chú dõi theo từng cử chỉ nhỏ của cậu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!