Chương 52: Hoàn chính văn

Bên trong cánh cửa, Dung Sơ treo trên người Lục Kiệt, những nụ hôn mà cậu chờ mong lại không rơi xuống, Lục Kiệt chỉ đỡ lấy mông để cậu không bị tuột khỏi người mình, tay thì không ngừng v**t v* sau gáy cậu, "Sao đột nhiên em lại tới đây?"

Dung Sơ chớp chớp mắt, "Thì em thi xong rồi mà."

Bị Lục Kiệt n*n b*p tới khó chịu, cậu không nhịn được nữa mà nghiêng người tới hôn anh một cái.

Lục Kiệt khẽ cười, "Cho nên liền lén thông đồng với Lâm Trác sau lưng anh à."

Lục Kiệt vừa nói vừa bế cậu tới bên giường, anh ngồi xuống, để Dung Sơ thuận thế ngồi trên đùi mình. Sau khi mở máy sưởi, anh giúp Dung Sơ cởi bớt chiếc áo khoác dày cộp.

Trời rất lạnh, Dung Sơ lại ở bên ngoài chờ lâu như vậy, cả mặt và tay đều đã đỏ ửng lên vì lạnh.

Lục Kiệt nhét tay cậu áp vào bên trong da thịt dưới lớp áo của mình để sưởi ấm.

Dung Sơ "à" một tiếng, nói chuyện rất hùng hồn, "Còn không phải là vì em muốn tạo bất ngờ anh à, ai mà biết lại đúng lúc anh không ở đây, làm em phải ngủ ở trước cửa lâu như vậy…"

Cậu dứt lời, tay không yên phận mà sờ loạn trên cơ bụng của Lục Kiệt, còn vừa than thở: "Sao anh lại gầy đi nhiều thế."

"Sờ không thích nữa à?" Lục Kiệt cười, cúi xuống hôn cậu, đầu ngón tay anh miết nhẹ môi dưới của Dung Sơ, ra hiệu cho cậu ngoan ngoãn hé miệng. Dung Sơ cũng chưa kịp nói gì, đã bị Lục Kiệt hôn tới đầu óc choáng váng.

Ban nãy cậu còn tưởng Lục Kiệt không thích việc mình đột ngột tới đây, kết quả giờ cậu mới phát hiện ra đâu phải là không thích, mà Lục Kiệt đang cố gắng kìm chế thôi.

Cậu ti hí mắt, thấy Lục Kiệt vẫn cứ luôn nhìn mình chăm chú, trong mắt chỉ có mình mình, trái tim lại càng đập kịch liệt.

"Cho anh sờ thử nhé? Thử xem cảm giác thế nào?" Lục Kiệt vẫn còn rảnh để nói chuyện.

Dung Sơ ngoan ngoãn cởi chiếc áo len ở bên trong, Lục Kiệt xoa xoa phần eo của cậu, rồi lại thuận tay trượt xuống dưới, động tác khựng lại, anh cười bảo: "Ở đây cách âm kém lắm, mà cũng không có đồ."

Dung Sơ đỏ bừng mặt, vùi đầu đầu ở bên cổ Lục Kiệt. Nghĩ tới việc anh vừa mới về, chắc chắn còn chưa được nghỉ ngơi, vừa mới mở miệng định bảo anh đi ngủ trước, thì tay Lục Kiệt lại trượt xuống nữa, còn chậm rãi nhận xét: "Cảm giác vẫn như trước, không gầy đi…. Vẫn giống hệt như lúc anh thấy trong video."

Dung Sơ: "……….."

Mặt Dung Sơ đỏ ửng, hơi thở dồn dập, "Thầy Lục…. anh có muốn đi tắm trước không?"

Lục Kiệt vậy mà cũng nghe lời cậu thật, có điều là còn bế cả cậu theo, "Đúng là phải nghỉ ngơi rồi, hôm nay còn có cảnh quay đêm nữa………"

"Vậy anh, vậy anh để em xuống trước đã." Dung Sơ còn chẳng kịp giãy dụa thì đã bị đưa thẳng vào phòng tắm. Khách sạn tại đây rất nhỏ, khoảng cách từ giường vào phòng tắm chỉ có vài bước chân.

Lục Kiệt khẽ "ừm", "Thầy Dung đi xa như vậy cũng mệt rồi, phải nghỉ ngơi đi chứ, để anh tắm giúp em nhé? Sao trên người thầy Dung toàn là mồ hôi thế này, em nóng vậy hả? Trên mặt cũng đỏ vậy?"

Mấy cái này của Dung Sơ đều là do bị Lục Kiệt sờ mó mới thành ra vậy, anh còn cứ như có như không xoa bóp cho cậu, lâu ngày như vậy không gặp, cơ thể lại càng phản ứng dữ dội hơn. Dung Sơ ngại không dám nói, cũng sợ bị người khác nghe thấy, nên liều mạng bịt miệng mình lại.

Cậu càng như thế, Lục Kiệt lại càng muốn bắt nạt cậu hơn. Nhớ tới mấy tin trước đó về việc Dung Sơ ngày nào cũng đi tới thư viện với người khác, động tác tay của Lục Kiệt lại càng mạnh hơn một chút, Dung Sơ gần như phải nhịn tới mức sắp khóc tới nơi, anh lại vẫn chầm chậm nói: "Thầy Dung ôn thi chắc vất vả lắm nhỉ."

Đầu óc Dung Sơ mơ mơ màng màng, không biết tại sao Lục Kiệt lại đột nhiên nói về chuyện này, chỉ có thể thành thật lắc đầu.

Lục Kiệt "ồ" một tiếng, "Ở trên mạng ngày nào cũng có người đăng ảnh thầy Dung đi tới thư viện đấy."

Cậu che miệng lại, quay đầu nhìn đống quần áo đã bị ném ở bên cạnh bồn rửa.

Lục Kiệt mở vòi sen, trấn an Dung Sơ: "Đừng nhịn như vậy, tiếng nước có thể át được mà."

Dung Sơ vẫn không dám, cậu sợ bị người khác nghe thấy, đến lúc đó Lục Kiệt lại bị người ta chỉ trích.

Hiểu cậu có ý gì, Lục Kiệt cũng sắp không nhịn nổi nữa, liền hít sâu một hơi, ấn tay lên gáy Dung Sơ, kéo cậu vào một nụ hôn để bình tĩnh lại, rồi nhắc tới đề tài ban nãy còn chưa nói xong: "Thầy Dung đi ôn thi cùng với ai vậy….?"

Dung Sơ vẫn không hiểu Lục Kiệt là đang có ý gì, nhưng cậu vẫn ngoan ngoãn trả lời: "Em đi với bạn cùng phòng………"

"Bạn cùng phòng nào?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!