Chương 51: “Hôm nay anh thật sự không có tí sức hấp dẫn nào à?”

Từ lúc hai người ở bên nhau tới nay thì đây là lần đầu tiên phải xa nhau, Dung Sơ ít nhiều cũng thấy có chút không quen.

May mà bản thân cậu phải lo chuyện bài vở và cả lớp âm nhạc, một khi đã bận rộn thì cũng đỡ hơn một chút.

Nhất là khi ở trường đã bước vào kỳ thi cuối kỳ, ngoài việc ôn tập còn phải viết luận văn, Dung Sơ đành giảm bớt các tiết học nhạc, dồn trọng tâm vào kỳ thi.

Bởi vì Lục Kiệt không có nhà, thời gian rảnh Dung Sơ đều ngồi trong thư viện trường.

Thời gian cậu ở trường khá nhiều, dần dần trong trường bắt đầu rộ lên đủ những lời đồn đại.

[Hai người họ có phải là hết hạn hợp đồng rồi không?]

[Tham gia xong show thực tế là vậy luôn hả??? Không thèm cung cấp hậu mãi luôn à?]

[Quả nhiên là giả mà, yên tâm ghê, tôi nói chứ học theo Đường Chi và Chung Hựu đi, dứt khoát ngả bài luôn cho xong]

[Mấy người đang bịa đặt cái quái gì thế hả! Lục Kiệt vào đoàn phim rồi!]

Lục Kiệt không thường công khai lịch trình với fan, chuyện anh vào đoàn phim cũng không được truyền đi rộng rãi, nhưng cũng không phải là cố tình giấu diếm.

Vương Hiển phẫn nộ gõ bàn phím cạch cạch, thấy dáng vẻ đó của cậu chàng, Dung Sơ cũng biết cậu ấy chắc lại đang cãi nhau với người khác ở trên mạng rồi. Cậu khẽ cười, trả lại quyển sách đã được mình đánh dấu trọng điểm cho Vương Hiển, thấp giọng nói: "Nếu mà cậu còn không học đi, thì thật sự là sẽ bị thi trượt đấy."

Vương Hiển: "………."

Vương Hiển lập tức đeo lên vẻ mặt đau khổ.

Tuy hai người họ không cùng chuyên ngành, nhưng vẫn có vài môn học trùng nhau. Mỗi lần tới kỳ thi cuối kỳ, Vương Hiển đều như là đi đánh giặc, lần này có Dung Sơ hỗ trợ nên dễ thở hơn nhiều.

Cầm sách lên, Vương Hiển vẫn không nhịn được mà hỏi: "Sao cậu lại chẳng để tâm một chút nào vậy!"

Vương Hiển là cp fan lớn nhất của hai người, chuyện Lục Kiệt vào đoàn phim thì đã được biết tin từ chỗ Dung Sơ.

Giờ thấy trên mạng toàn những lời bàn tán linh tinh, Vương Hiển hận không thể mắng cho mấy cái đứa đó một trận, nhưng bản thân Dung Sơ thì lại chẳng thèm để ý tẹo nào.

Dung Sơ lắc đầu cười.

Vốn dĩ cũng chẳng có cảm giác gì, nhưng bị Vương Hiển nhắc như vậy, cậu lại cảm thấy hơi nhớ Lục Kiệt.

Đoàn phim của Lục Kiệt đang quay ngoại cảnh, ở một địa điểm hẻo lánh, tín hiệu cũng không được tốt, lại thêm vai diễn của Lục Kiệt rất quan trọng, giai đoạn đầu anh gần như không hề có thời gian rảnh.

Cho dù có, thì thời gian hầu như không khớp với Dung Sơ.

Mấy ngày nay bọn họ nhiều nhất cũng chỉ nhắn cho nhau mấy câu trên điện thoại, mà khoảng cách giữa các tin nhắn cũng khá xa.

Lúc rời thư viện thì trời đã tối rồi, Dung Sơ cùng Vương Hiển, còn có cậu bạn cùng phòng chẳng lo lắng gì về việc thi cuối kỳ Trương Nhậm khoa thể thao, đi ăn chung một bữa đồ nướng rồi cậu mới về nhà tắm rửa.

Vừa từ phòng tắm đi ra, màn hình điện thoại đã sáng lên.

Thầy Lục: [Bé yêu đang làm gì thế >.< ]

Dung Sơ: "………."

Dung Sơ vẫn chưa thể quen được với phong cách nhắn tin của Lục Kiệt.

Dung Sơ vừa lau tóc vừa trèo lên giường rồi mới trả lời: [Em vừa tắm xong]

Chắc là Lục Kiệt đang được nghỉ ngơi, anh gần như là trả lời lại ngay: [Trùng hợp ghê nè bé yêu >.< Anh cũng vừa tắm xong]

Dung Sơ bật cười: [Thỏ xoay vòng. jpg Thầy Lục hôm nay được tan làm sớm vậy ạ?]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!