Trong phòng ngủ của Lục Kiệt, Dung Sơ tựa lưng vào cửa, tay bị Lục Kiệt nắm lấy đặt lên thắt lưng quần của anh, những nụ hôn vụn vặt rơi xuống bên cổ, rồi lại quay về bên môi cậu.
Thấy cậu không có động tác gì, Lục Kiệt vuốt vuốt tóc bên thái dương cậu, "Thầy Dung sao thế? Đi tắm chẳng phải là cần c** q**n áo sao? Em nhìn tay anh này… hoàn toàn không động đậy được, chỉ có thể để thầy Dung giúp anh thôi."
Dung Sơ không nói nên lời, cậu nào còn tí tinh thần nào mà phân chia ra để trả lời Lục Kiệt nữa, vừa mới bước vào phòng ngủ, Lục Kiệt đã đè thẳng cậu lên cửa mà hôn.
Lục Kiệt ngoài miệng thì nói là tay không động đậy được, nhưng lúc luồn vào trong áo của Dung Sơ thì lại cực kì linh hoạt.
Cũng may là cánh tay anh không quấn băng, cũng không vướng víu gì.
Dung Sơ vừa hé miệng, Lục Kiệt đã chặn lời nói của cậu lại, cậu cũng chỉ có thể đáp bằng mấy tiếng vụn vặt, cũng vất vả mãi mới tháo được thắt lưng cho anh. Lục Kiệt xoa mạnh một cái vào eo cậu, rồi tách ra một chút, chạm trán của cả hai vào nhau. Giọng anh khàn khàn: "Được rồi, cảm ơn thầy Dung."
Thực ra Lục Kiệt đúng là muốn Dung Sơ tắm cho mình.
Nhưng nếu thật sự đi vào phòng tắm cùng nhau, chỉ được nhìn mà không thể làm gì khác, vậy chẳng phải là cả hai đều sẽ khó chịu sao.
Động tác của Dung Sơ khựng lại, "Nhưng vẫn chưa xong mà…….."
Cậu thật sự lo là tay của Lục Kiệt không thuận tiện, nên vừa nói vừa tiếp tục giúp anh c** đ*.
Lục Kiệt hít mạnh vào một hơi, cầm lấy cổ tay cậu, "Bé yêu à, em định tra tấn anh tới chết à?"
Vừa nghe thấy cách xưng hô đó, Dung Sơ đã lắp bắp, "Không, không phải em tra tấn anh….."
"Không tra tấn anh mà tay em đang đặt ở đâu đây? Biết là bây giờ anh không làm được gì, nên em cố ý đúng không?" Lục Kiệt cố tình đẩy hông về phía tay cậu.
"Không phải em cố ý mà." Dĩ nhiên Dung Sơ hiểu ý của anh, ban đầu thì cậu cũng không hề cố ý, nhưng thấy Lục Kiệt như sắp không nhịn nổi nữa, cậu chớp mắt, mặc cho anh nắm lấy cổ tay mình, rồi ngẩng đầu lên, ghé sát tới cắn nhẹ vào môi anh, nhỏ giọng bảo, "Cái này mới là cố ý."
Nói xong thì làm vẻ thẹn thùng không dám nhìn Lục Kiệt.
Lục Kiệt: "……."
Anh cười lạnh, vòng tay ôm eo nhấc bổng cậu lên, "Thật sự nghĩ anh không trị được em à?"
Dung Sơ kêu lên một tiếng, còn chưa kịp phản ứng lại, thì cả người đã bị xoay một cái, vài ba bước thôi là ngã nhào xuống giường.
Lần này Lục Kiệt đúng là không nương tay, thật sự trừng trị cậu.
Tuy tay có hơi bất tiện, nhưng cách để trừng trị Dung Sơ thì có rất nhiều.
Từ trong ra đến ngoài đều bị hôn khắp lượt, Dung Sơ mới bắt đầu hối hận vì sao ban nãy đang dưng lại cố tình k*ch th*ch Lục Kiệt như thế.
Cánh tay của anh cũng hoàn toàn không bị ảnh hưởng tí nào.
Ngoại trừ bước cuối cùng, còn lại thì đều làm hết cả.
Dung Sơ đỏ bừng từ đầu tới chân, được Lục Kiệt ôm vào phòng tắm.
Nói là tắm cho Lục Kiệt, cuối cùng lại biến thành anh tắm cho cậu.
Dung Sơ không có kinh nghiệm, mới có một lần đã khiến cả người như mất hồn, cảm giác này khác hoàn toàn với việc tự làm, phần da phía đùi trong cũng đau chết đi được.
Vậy mà, lúc Lục Kiệt ôm rồi đặt cậu lên bệ rửa lớn trong phòng tắm thì vẫn còn hôn thêm một lúc nữa, rồi xấu xa hỏi: "Thế nào hả bé yêu, anh đã trị được em chưa?"
Dung Sơ ra sức gật đầu rồi lại lắc đầu, nhưng trong lòng cậu thấy rất vui.
Dù là bị bắt nạt, nhưng quả thật là rất vui, còn rất thỏa mãn.
Thấy Lục Kiệt mê muội mình, cũng vì mình mà để lộ ra nhưng biểu chưa từng thấy bao giờ, tuy anh luôn hỏi mấy câu khiến cậu xấu hổ, nhưng như thế cậu lại càng cảm thấy vui vẻ và mãn nguyện hơn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!