Lúc đi ra Dung Sơ cố gắng điều chỉnh lại biểu cảm của mình, không dám để người ta nhìn ra được điều gì lạ.
Nhưng bình luận thì vẫn rất tinh mắt.
[Sao môi vợ lại đỏ thế? Như bị gặm ý]
[Không thể nào, hai người đó có phải thật đâu, nhìn Quan Thứ ở bên cạnh kìa, đó mới là bị gặm, môi còn trầy cả da]
[Áo sơ mi bé yêu mặc trông quen quen, cái khuy măng
-sét kia cũng quen quen]
[Quen cãi nỗi gì? Đấy chả phải là áo mà Lục Kiệt vừa mặc đấy à?]
Bọn họ hiện tại đều đã mặc áo áo phao, nhưng tay áo thì vẫn lộ ra ngoài.
Dù áo sơ mi mà Dung Sơ mặc đã bị che mất phần thân, nhưng nhìn từ ống tay áo thì rõ ràng đây không phải kích cỡ của cậu, huống hồ khuy măng
-sét trên áo Lục Kiệt còn là bản giới hạn, cực kì bắt mắt, cũng rất dễ nhận ra.
Hình như Đường Chi cũng phát hiện ra chuyện này, nên cứ liên tục nhìn về phía Dung Sơ, rồi lại nhìn sang Lục Kiệt đang rất tự nhiên nắm lấy tay cậu.
Sau khi ba cặp khách mời đã chuẩn bị xong, tổ sản xuất liền để nhân viên dẫn họ tới điểm xuất phát.
Mỗi một cặp ngồi chung một xuồng cao su hai người. Nhân viên giới thiệu cho họ, tổng thời gian để chèo thuyền vượt thác trong hẻm núi này sẽ là khoảng hai tiếng, ở giữa chặng đường cũng sẽ có những đoạn khá bất ngờ và k*ch th*ch, yêu cầu mọi người phải chuẩn bị tâm lý thật tốt, cũng cần phải chú ý an toàn. Đồng thời cũng sẽ cung cấp súng nước cho họ, để mọi người có thể chơi với nhau.
So với sự đáng sợ của escape room lần trước, hôm nay có vẻ là thư giãn hơn nhiều.
Dung Sơ chưa bao giờ tham gia trò chèo thuyền vượt thác, chỉ mới nghe giới thiệu mà mắt đã sáng lên. Tới lúc chỗ cái xuồng, cậu len len ghé lại gần sát bên tai Lục Kiệt, "Nếu thầy Lục sợ quá thì cứ bám chặt lấy em nhé."
Nói xong thì vành tai lại đỏ cả lên.
Mặc dù biết là Lục Kiệt cố ý chọc mình thôi, nhưng cậu vẫn không nhịn được mà muốn bảo vệ anh.
Trên người cậu vẫn đang mặc áo sơ mi của Lục Kiệt, rồi lại nhớ tới cả nụ hôn ở trong phòng thay đồ mới nãy, cả người rạo rực hẳn.
Lục Kiệt khẽ cười, ngoắc lấy ngón út của cậu, "Thầy Dung đang nghĩ gì mà mặt đỏ thế?"
Dung Sơ: "…"
Đương nhiên là Dung Sơ nào dám nói ra, vội vàng trèo lên xuồng trước Lục Kiệt.
So với bên họ, Đường Chi và Chung Hựu từ đầu tới cuối đều không hề giao tiếp với nhau. Lúc lên xuồng, Chung Hựu còn cố ý dùng lực rất lớn, suýt nữa Đường Chi đã vì gã mà ngã nhào. Cô lập tức cảnh cáo gã trước ống kính: "Tốt nhất là anh nên ngoan ngoãn một chút đi."
Ầm ĩ tới mức độ này, Chung Hựu cũng đã trơ mặt lâu rồi, đúng như lời Đường Chi từng nói, có bị ăn chửi thì vẫn là tạo được độ hot. Dù sao bộ mặt thật của gã đã bị phơi bày rồi, vậy thì gã cần gì phải kiêng dè nữa?
Gã nhìn Đường Chi rồi nở một nụ cười nham hiểm, nhưng không nói gì cả, chỉ quay sang nhìn về phía Dung Sơ và Lục Kiệt.
Bản thân gã đang gặp khó, thì đương nhiên gã nào để cho kẻ khác dễ chịu bao giờ.
[Sao Chung Hữu vẫn còn được tiếp tục tham gia show vậy??]
[Dù chỉ là kết hôn giả thôi, nhưng anh làm thế vẫn bị coi là ngoại tình mà?]
[Sao cứ có cảm giác bất an thế nhỉ. Đường Chi là phụ nữ, nhỡ Chung Hựu mà định giở trò gì khiến cô ấy bị thương thì chẳng phải là dễ như trở bàn tay à?]
Còn bên Quan Thứ và Thời An. Lúc lên xuồng, Thời An đã cao mày nhìn dòng nước chảy siết, nhiều lần đe dọa nhân viên, "Nếu mà có chuyện gì xảy ra thì mấy người tàn đời."
Vẻ mặt của nhân viên đúng cạn lời: "Vâng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!