"Em đã nghĩ xong rồi?" Lục Kiệt ngẩng đầu lên khỏi cổ cậu, chóp mũi chạm sát vào cậu.
Dung Sơ còn chưa kịp gật đầu, Lục Kiệt lại hỏi tiếp: "Đã nghĩ xong chuyện tình cảm dành cho anh là loại nào rồi à? Là kiểu muốn hôn anh, muốn lên giường với anh phải không?"
Lục Kiệt hỏi quá thẳng thừng, đáp án mà Dung Sơ đã chuẩn bị xong từ trước giờ bị nghẹn lại không thốt ra nổi. Nhưng Lục Kiệt vẫn còn đang nhìn cậu, "Sao thầy Dung không trả lời anh? Thế là chưa nghĩ xong …"
"Đúng, đúng thế ạ." Không đợi Lục Kiệt nói hết câu sau, Dung Sơ đã sốt ruột cắt ngang.
Cậu đã suy nghĩ rất cẩn thận, nghĩ thông suốt hết rồi.
Không còn mâu thuẫn nữa.
Cậu muốn được ở bên Lục Kiệt.
Cậu không muốn được làm người may mắn thứ hai trong số những fan của anh, cậu muốn được làm người may mắn nhất.
Dung Sơ chưa bao giờ là một người không có mục tiêu, cậu vẫn luôn có.
Chỉ là mấy năm qua, tư tưởng của cậu đã bị Dung Nguyên trói buộc, còn hiện tại cậu đã bước ra khỏi đó.
Cậu rất kiên định, biết rất rõ mình muốn cái gì.
Lục Kiệt v**t v* làn da bên má Dung Sơ, thấy lời cậu nói đầy khẳng định như vậy nhưng lại ngại ngùng không dám nhìn thẳng vào mình mà trong lòng anh khẽ ngứa ngáy. Anh cố ý nói: "Thầy Dung nói rõ hơn đi được không, đúng cái gì cơ? Anh hơi ngốc, nghe mà chưa hiểu."
"Là em muốn được hôn môi, muốn được lên giường với thầy Lục…" Dung Sơ nắm lấy vạt áo Lục Kiệt, bị ép phải lặp lại lời anh nói khiến tim cậu đập nhanh tới nỗi chỉ muốn trốn đi. Nhưng cậu lại đang bị Lục Kiệt ép sát vào cửa, anh chặn trước khiến cho cậu chẳng có chỗ nào để trốn. Nói xong câu đó, Dung Sơ bật ra một tiếng thở gấp ngắn ngủi.
Lục Kiệt x** n*n vành tai mẫn cảm của cậu, chỗ mà từ trước tới giờ anh chưa từng chạm tới.
Cả người Dung Sơ đỏ lựng, run run. Lục Kiệt cười khẽ, "Vậy thì anh đồng ý."
Đồng ý… Đồng ý cái gì?
Đầu óc Dung Sơ giờ dính lại như hồ dán, chỉ nghe thấy Lục Kiệt lại nói: "Thầy Dung còn nhớ lần trước anh bảo sẽ dạy em hôn không?"
Đương nhiên là Dung Sơ vẫn còn nhớ.
Nhưng mà Lục Kiệt chưa từng thật sự dạy cậu, anh chỉ dùng ngón tay miết đi miết lại trên đôi môi cậu mà thôi. Lúc này cũng vậy, Lục Kiệt lại dùng ngón tay ấn nhẹ vào môi dưới của cậu.
Dung Sơ hé miệng, gần như là ngậm một nửa đầu ngón tay của Lục Kiệt, cậu nói: "… Nhớ ạ."
Cậu cảm giác hình như mình vừa bất cẩn l**m phải ngón tay Lục Kiệt rồi, nhưng không để cậu kịp xác nhận lại, anh đã trực tiếp cúi xuống hôn.
Không phải là nụ hôn chỉ chạm nhẹ một cái rồi rời đi. Trước mắt Dung Sơ đọng nước, cậu lại chẳng biết phải thở thế nào, Lục Kiệt liền dừng lại, xoa xoa vành tai cậu, để cho Dung Sơ chút thời gian để thở, một tay thì vòng vào đỡ eo cậu cho khỏi ngã, rồi cười hỏi: "Thầy Dung đã học được chưa?"
Dung Sơ như treo trên người Lục Kiệt, cậu gật đầu xong thì lại lắc đầu.
"Vậy là học được rồi hay là vẫn chưa học được nhỉ?" Lục Kiệt cứ như có như không mà hôn lên cổ cậu.
Dung Sơ không chịu nổi kiểu ấy, khẽ nấc một tiếng, run rẩy nói ra lời thật lòng, cậu nói là vẫn chưa.
Nếu vẫn chưa, vậy thì tiếp tục thôi.
Dung Sơ không nhớ nổi là Lục Kiệt đã hôn mình bao lâu, tới khi đi tắm, cậu mới phát hiện ra quần áo của mình đã xộc xếch hết cả, ngay cả thắt lưng cũng không biết đã bị nới lỏng ra từ bao giờ, còn môi nữa, sưng đỏ rồi, chẳng biết mai lúc ghi hình có bị nhìn ra không đây.
Nhưng cậu lại rất vui.
Vui tới nỗi không chịu nổi.
Đã rất lâu rồi cậu mới lại vui vẻ đến thế.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!