Mặt Dung Sơ đỏ ửng.
Cậu chưa từng yêu đương, ngoài Lục Kiệt thì chưa từng thích một ai khác, cũng không nghĩ nhiều như những gì mà Lục Kiệt vừa nói.
Vậy rốt cuộc là cậu thích Lục Kiệt theo kiểu nào?
Về sinh lý, không cần nghi ngờ, cậu có h*m m**n trắng trợn với Lục Kiệt.
Về tâm lý… cậu khát khao mỗi lần được tiếp xúc thân mật với Lục Kiệt.
Nhưng nếu cậu thật sự ở bên anh, trở thành một đôi tình nhân, một người bạn đời thật sự thì sao?
Dung Sơ đột nhiên thấy mông lung.
Cậu luôn hiểu rất rõ khoảng cách chênh lệch giữa mình và Lục Kiệt.
Cậu chỉ là một người với hai bàn tay trắng, vì sao Lục Kiệt lại thích cậu chứ?
Dung Sơ dần dần bình tĩnh lại. Tất nhiên cậu không nghi ngờ tình cảm của Lục Kiệt.
Cậu chỉ hoài nghi chính bản thân mình thôi. Liệu cậu có thể chịu đựng được tất cả mọi thứ sẽ kéo đến khi ở bên Lục Kiệt hay không, bao gồm cả việc, nếu một ngày anh không còn thích cậu nữa.
Đúng lúc này, điện thoại của Lục Kiệt lại reo lên, cuối cùng cũng phá vỡ được bầu không khí căng thẳng và bất an ấy.
Là cuộc gọi từ Hứa Xuyên. Lần này Lục Kiệt nhận điện mà không hề tỏ ra thiếu kiên nhẫn, anh lùi lại một chút, bàn tay vẫn để phía sau đầu Dung Sơ mà ch*m r** v**t v*, tay kia thì cầm điện thoại.
Anh đứng ngay bên cạnh cậu, cho nên giọng nói của Hứa Xuyên cũng truyền thẳng tới tai Dung Sơ.
"Tôi đã liên hệ xong xuôi với tổ chương trình rồi, người thay thế cho hai cậu cũng đã sắp xếp ổn cả rồi. Cụ thể tổn thất của show thì đợi cả hai về rồi tôi nói sau, hai cậu tính ở lại đến khi nào?"
Lục Kiệt không trả lời, mà nhìn về phía Dung Sơ.
"Ngày mai, ngày mai có được không ạ?" Dung Tinh chỉ vừa mới thoát cơn nguy kịch, vẫn chưa tỉnh lại.
Dung Nguyên chắc chắn không ở lại lâu, Dung Tinh đã quá nhiều lần đứng ở lằn ranh sinh tử rồi, Dung Sơ không muốn khi thằng nhóc tỉnh lại thì chẳng thấy mình đâu, như vậy quá tuyệt vọng.
Đương nhiên là Hứa Xuyên đâu thể từ chối, "Anh sẽ bảo Lâm Trác qua, hai người có cần gì thì cứ nói thằng nhóc ấy chạy đi mua."
"Em cảm ơn anh Hứa Xuyên."
Hứa Xuyên còn chưa kịp nói gì thêm, từ loa điện thoại đã đổi thành giọng của Lục Kiệt. Anh hỏi: "Đã bóc hết quà chưa? Đã kiểm tra xong hết chưa?"
Hứa Xuyên: "………. Kiểm tra xong rồi!"
Cũng không còn chuyện gì cần dặn dò thêm, lần này cuối cũng cũng tới phiên Hứa Xuyên thấy đắc thắng, hắn được là người cúp máy trước.
Chỉ vài giây sau, trên nhóm chat ba người, Hứa Xuyên gửi tới một tấm ảnh.
Dựa vào màn hình điện thoại của Lục Kiệt, Dung Sơ được nhìn thấy những món quà.
Có hoa, có thư, có các loại búp bê, và một số đồ vật khác nữa, nhưng trông có vẻ đều được chuẩn bị rất chỉn chu.
Cậu không nghĩ rằng có một ngày bản thân cũng sẽ có fan tặng quà, lại còn nhiều thứ như vậy nữa, trong lòng lập tức cảm thấy thật ấm áp.
Cho đến khi Lục Kiệt phóng to một tấm thiệp lên.
[To. Vợ
Vợ ơi khi nào thì vợ ly hôn cùng với cái lão già Lục Kiệt ấy? Vợ à vợ còn trẻ mà, nhất định đừng treo cổ trên cái cây già cỗi ấy QAQ]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!