Chương 43: Em cần phải suy nghĩ thật kĩ, rốt cuộc là em thích anh theo kiểu nào

[Có chuyện gì thế, sao vợ lại có biểu cảm như thế kia?]

[Vợ ơi vợ làm chuyện gì xấu bị bắt quả tang à?]

[Thế là cái tên nhân viên kia bị bắt rồi đúng không? Đù má nó đúng là hết chịu nổi, tôi xem lại cái đoạn kia rồi, tởm lắm, nó rõ ràng là cố tình nhắm vào cổ của vợ đấy, chẳng phải hành vi đó là quấy rối trắng trợn à?]

[Thầy Lục ngầu quá, nhưng mà làm thế không sợ đắc tội với tổ chương trình hả?]

[Lục Kiệt anh đi sát đến máy quay thế làm gì!!! Anh đừng có lại đây, đừng có mà lại gần tui!!]

Câu bình luận này vừa mới trôi qua, phòng livestream của Dung Sơ và Lục Kiệt đã trở nên tối đen.

Thông báo hệ thống: [Livestream hiện đang ngao du biển lớn nha ~ ]

[Sao có mỗi hai người các anh vậy!! Cứ đi vào phòng là tắt live!! Có cái gì mà không cho người ta xem được hả?]

[Ha ha, hai cái người đó kết hôn giả, không tắt thì để mấy người nhìn thấy hết à?]

[Có thể học nhà Thời An ở bên kia khôm, hôn nhau nhiệt tình lắm kìa]

[Thôi khỏi học, nhà bên lại cãi nhau rồi]

Thấy Lục Kiệt thuần thục tắt livestream đi, Dung Sơ cúi đầu liếc điện thoại của mình.

Cái sticker mà Lục Kiệt gửi vẫn còn nguyên trong tin nhắn riêng, hoàn toàn không phải do cậu bị ảo giác.

Mà Lục Kiệt vẫn tùy ý để màn hình sáng trưng trước mặt cậu, thị lực Dung Sơ lại tốt, có thể thấy trên màn hình chính là trang Weibo của mình.

Trong khoảnh khắc, Dung Sơ cảm giác cứ như quay lại lần đầu tiên cả hai gặp nhau, cậu đã hỏi Hứa Xuyên, có phải Lục Kiệt có khuynh hướng bạo lực gia đình hay không.

Rất là……….. mất mặt.

Lục Kiệt tắt livestream xong lại đi về phía cửa, Dung Sơ thì cứ nhích mông về sau từng tí một, lùi tới tận đầu giường.

Nếu ở đấy có một cái lỗi, thì giờ cậu nhất định phải chui xuống đấy.

Cậu không hiểu Lục Kiệt sao lại tìm được cái tài khoản Weibo đấy của mình. Rõ ràng fan của Lục Kiệt nhiều thế cơ mà.

Hay là Lục Kiệt chỉ tình cờ chọn trúng một fan ngẫu nhiên thôi? Tất cả đều là trùng hợp?

Vừa mới tự an ủi mình như thế xong, Dung Sơ lại len lét định bấm vào nút xóa bài của Weibo, nhưng còn chưa kịp bấm, ánh sáng trước mặt đã đột nhiên tối đi.

Tấm ga giường trắng tinh giờ lại hiện những mảng bóng đậm màu.

Dung Sơ khựng lại, theo bản năng ngẩng đầu lên nhìn trần nhà.

Trần nhà đã biến thành một bầu trời sao lấp lánh, thậm chí còn có cả hiệu ứng chuyển động, như những dải ánh sáng lướt qua. Các hành tinh nhỏ treo trên tường giờ cũng đang xoay tròn.

Cả căn phòng thật sự biến thành một biển sao gần ngay trước mắt, lại như xa vời không thể với tới.

Đôi mắt Dung Sơ sáng rực.

Đây là lần đầu tiên cậu thấy được một cảnh tượng đẹp đẽ tới vậy, giống như giờ phút này đang thật sự được ngao du giữa bầu trời sao.

Vị trí bên cạnh bỗng lún xuống, Dung Sơ quay sang, đôi mắt xinh đẹp như chứa đựng các vì tinh tú, hào hứng gọi một tiếng: "Thầy Lục ơi!"

Cậu đưa tay chỉ vào ngôi sao sáng nhất ở chính giữa trần nhà., hoàn toàn không để ý rằng ánh mắt Lục Kiệt từ đầu tới cuối đều dừng lại ở trên sườn mặt xinh đẹp đang ngập tràn ý cười của mình.

Ánh mắt Lục Kiệt dần tối lại, ngay cả hơi thở cũng có chút ngột ngạt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!