Chương 42: [Ông xã ngầu quá]

[Sao lại phải tắt livestream??]

[Không phải chứ, Lục Kiệt có đang làm quá lên không vậy? Bắt NPC làm gì? Escape room kiểu này vốn là có NPC để hùa dọa mà]

[Hù cái con khỉ, NPC xuất hiện là để cung cấp các manh mối, không phải là để cố ý hù dọa người ta đó được không? Nếu là sắp xếp sẵn thì tại sao không đi dọa những người khác mà chỉ dọa có mỗi mình Dung Sơ hả]

[Lục Kiệt đúng là ỷ mình nổi tiếng, nói tắt live là tắt được luôn]

Bình luận có cãi nhau thì cứ việc cãi, phòng live của bên Dung Sơ vừa tắt, phần lớn người xem đã ùn ùn kéo sang hai phòng còn lại, muốn thông qua góc quay của họ để tìm xem có manh mối nào không.

Nhưng hiển nhiên là không xem được gì cả, bốn người phía Quan Thứ không để ý tới những chuyện ở đằng sau, quá trình ghi hình vẫn diễn ra bình thường.

NPC núp ở phía sau cửa bị Lục Kiệt kéo ra có mặc một bộ hỉ phục đỏ, là một chàng trai cao hơn Dung Sơ một chút.

Về điểm này, tổ chương trình luôn sắp xếp rất chu đáo. Tuổi tác của đối phương đúng chạc tầm 8 tuổi, hoàn toàn khớp với "18 tuổi" được viết ở trong thư. Để phù hợp với bối cảnh hiện tại, NPC đó còn trang điểm thành một tân nương, nhìn trông khá là rùng rợn.

Chưa kể lúc cậu ta bị Lục Kiệt lôi ra thì biểu cảm cũng rất dữ tợn.

NPC hoảng hốt nhìn Lục Kiệt, rồi lại nhìn sang Dung Sơ, dường như là đã thật sự bị dọa nên run run rẩy rẩy nói với Dung Sơ: "Xin… xin lỗi."

Dung Sơ nhíu mày, chẳng hiểu tại sao ánh mắt của đối phương lại làm mình khó chịu, không biết có phải là do lớp trang điểm và bối cảnh ở trong này hay không nữa.

Cậu theo bản năng mà nhích người lại gần Lục Kiệt hơn, phát hiện ra tầm mắt của tên kia vẫn cứ dính lên người mình.

Ánh mắt này, nó khiến cậu nhớ lại một vài kí ức chẳng mấy tốt đẹp.

Dung Sơ nhíu mày, nhớ tới cảm giác ngón tay của NPC này lướt qua cổ cậu lúc ở trong phòng, vốn chỉ nghĩ là vô tình, giờ lại đột nhiên cảm thấy, có thể là cố ý.

Nhưng cậu cũng không muốn có những phỏng đoán ác ý.

Dù sao NPC ở các escape room cũng là để cố ý hù dọa người ta.

Dung Sơm mím môi nhìn đối phương, nhưng vẫn không nhịn được mà một tay túm lấy vạt áo của Lục Kiệt.

Không biết Lục Kiệt kéo người này ra, có phải vì mới nãy NPC đó đã làm ra hành động xâm phạm gì đến anh hay không?

Nghĩ như thế, Dung Sơ lại càng nhíu mày chặt hơn.

Đột nhiên cậu cảm thấy cú đạp ban nãy của mình hình như hơi nhẹ thì phải.

Dung Sơ tầm mắt rời xuống, rơi trên chân của NPC.

Lục Kiệt cụp mắt xuống liếc nhìn bàn tay đang nắm lấy áo mình của Dung Sơ. Anh buông cánh tay của NPC ra, xoay người lại, thân hình anh cao lớn hơn Dung Sơ nên vừa vặn che kín được cậu, cũng chặn hoàn toàn tầm nhìn giữa Dung Sơ và tên NPC kia.

Anh cúi xuống nghe bên tai cậu hỏi: "Về cốt truyện, thầy Dung còn có suy nghĩ gì khác không?"

Chuyển đề tài qáu nhanh, Dung Sơ ngẩng đầu lên nhìn qua vai Lục Kiệt, mà anh dường như đã đoán được suy nghĩ của cậu, lúc này mới từ từ nói: "Tổ sản xuất chắc là đã cử người chạy qua đây rồi."

NPC là người của tổ chương trình, livestream xảy ra sự cố, tổ chương trình chắc chắn phải cử người tới để xử lý.

Chuyện người quay phim đồng ý tắt live, khẳng định là đã được cấp trên cho phép rồi.

Dung Sơ chưa từng trải qua chuyện như thế này, nghe anh nói thế, thì có hơi yên tâm hơn đôi chút, nhưng vẫn không nhịn được mà nói: "Thầy Lục, cậu ta lúc nãy có phải mới chạm vào anh không?"

"Hửm?" Lục Kiệt nhướn mày, "Không phải."

Dung Sơ ngẩn ra: "Thế tại sao….."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!